Ngay từ khi còn nhỏ, Bôm không may mắc căn bệnh Apert (bệnh xương cứng sớm cục bộ, hẹp đường thở) hiếm gặp. Căn bệnh khiến các ngón tay, ngón chân dính nhau, xương sọ bị đóng kín sớm, vì vậy, người bệnh cần phải có nhiều đợt phẫu thuật để tách rời các ngón tay, ngón chân và nới xương sọ…
PV Dân Việtnghệ sĩ Quốc Tuấn và Bôm.

Nghệ sĩ Quốc Tuấn và con trai Bôm – Nguyễn Anh Tuấn. Ảnh: TL
– Trong kỳ thi tốt nghiệp hệ Trung cấp diễn ra mới đây, Bôm được Hội đồng đánh giá rất cao. Hội đồng ngoài 7 vị giảng viên trong Học viện thì còn có hai vị giám khảo chấm độc lập, một là giảng viên Mai Kiên – Đại học văn hóa Nghệ thuật Quân đội, hai là Nhà lý luận phê bình âm nhạc người Anh Paul Zetter. Tôi không được ngồi trong Hội đồng chấm phần thi tốt nghiệp của Bôm vì theo quy định, thầy giáo không được chấm sinh viên do mình hướng dẫn. Hội đồng chấm rất khách quan và công tâm nên kết quả 9,3 điểm của Bôm là một thành tích đáng tự hào, đánh giá đúng năng lực của em.
Theo quy chế, mỗi sinh viên sẽ có khoảng 30-35 phút để thể hiện phần thi tốt nghiệp của mình. Các bạn sinh viên khác đa số chọn 6 bài và đánh dài hơn cho đủ thời lượng quy định thì Bôm đánh tới 7 bài. Điều này cho thấy Bôm rất nỗ lực, đam mê và có năng lực thực sự.
Tôi rất vui mừng khi học trò Bôm cùng các học trò khác đạt được điểm cao trong kỳ thi tốt nghiệp Trung cấp và Đại học vừa qua. Với những người thầy cô thì đây quả là những “trái ngọt”, xứng đáng với những gì chúng tôi đã truyền dạy cho các em.

Nghệ sĩ Nguyễn Mạnh là người đã dạy Bôm 7 năm tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam. Ảnh: NVCC
Là một người thầy đồng hành cùng Bôm từ những ngày đầu mới bước chân vào khoa Piano Jazz, tập làm quen với phím đàn, nốt nhạc… anh đánh giá sao về sự tiến bộ của học trò?
Phải nói thêm rằng, khi học hệ Trung cấp, Bôm không chỉ học kiến thức chuyên ngành mà còn học các môn văn hóa khác để hoàn thiện học phần. Và bất kỳ môn học nào, bố của Bôm cũng bước theo con, học cùng con. Tôi thấy bố Quốc Tuấn của Bôm đã vì con mà có sự hy sinh rất lớn.
Đôi lúc vì tế nhị giữa phụ huynh và thầy giáo nên tôi không giám hỏi nhưng tôi cứ thắc mắc mãi, nếu bố của Bôm theo con suốt như thế thì anh ấy đi làm lúc nào và lấy kinh tế từ đâu để lo cho cuộc sống của cả gia đình. Và tình yêu nghệ thuật của bố Bôm lớn như thế mà anh ấy hy sinh hết vì con vậy anh ấy còn lại gì cho mình… Tuy nhiên, đúng là nếu Bôm không có sự đồng hành của bố thì e là mọi thứ sẽ rất khó khăn và bất trắc.
Mặc dù, bây giờ, sau khi tốt nghiệp hệ Trung cấp, Bôm đã có thể đi làm và kiếm được thu nhập rồi, nhưng hình như bố Bôm vẫn chưa muốn cho con đi làm ngay. Vì hiện tại, Bôm không hoàn toàn tự chủ được do các chức năng về cơ hàm, cơ nhai vẫn chưa hoàn thiện. Tất cả các đồ ăn của Bôm đến giờ phút này vẫn phải được nghiền sẵn, không chỉ mỗi bữa chính mà cả bữa phụ, bánh trái, hoa quả đều phải làm nhuyễn trước khi ăn. Bôm gần như cần rất bàn tay chăm sóc của bố.
Tôi chứng kiến rất nhiều lần anh Tuấn phải dậy từ 5 giờ sáng để chuẩn bị các thứ cho con đi học. Đôi lúc học đến muộn, không kịp về nhà nấu bữa trưa, thì anh Tuấn lại phải nấu từ sáng sớm, cho vào cặp lồng mang theo để trưa ăn.

Bôm (ngoài cùng bên phải) chụp ảnh cùng thầy Chủ nhiệm khoa Piano Jazz và các thầy cô trong hội đồng chấm thi tốt nghiệp. Ảnh: NVCC
Tôi thấy đôi lúc lại bạn bè mời bố con Bôm đi ăn uống, anh Tuấn phải xách cặp lồng theo, đến quán mở ra nhờ người ta hâm nóng, lo cho con ăn xong rồi bố mới ngồi được với mọi người, điều này khiến tôi rất xúc động. Phải nói thật, tôi thấy anh Tuấn vất vả quá. Trong 20 năm đi dạy, tôi chưa thấy ai đặc biệt như bố con Bôm.
Tôi được biết, trước đó Bôm có trải qua một số cuộc phẫu thuật nhưng vẫn chưa được thành công, hàm trên của Bôm vẫn chưa ổn. Thương nhất là sau cuộc phẫu thuật đó có một số biến chứng để lại. Vì vậy nếu muốn Bôm tự chủ hơn, tôi nghĩ Bôm sẽ cần thêm sự can thiệp của y học trong thời tới.
Ngoài những tiến bộ trong việc học, Bôm còn trưởng thành như thế nào trong 7 năm theo học ở Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam thưa anh?
Tôi rất hạn chế trong việc nhận xét học sinh của mình. Nhưng buộc phải nói một lời thì tôi dám nói ngay rằng, Bôm được thừa hưởng “bộ gen” nghệ thuật từ bố Quốc Tuấn nên có sự dạn dĩ, bản lĩnh sân khấu. Điều này không phải ai cũng có được. Vì thực chất, có nhiều học viên khi duyệt bài thể hiện rất tốt nhưng khi lên sân khấu vì áp lực tâm lý dẫn đến lo lắng, hồi hộp nên vẫn còn đánh sai. Ngược lại, Bôm luôn giữ được sự bình tĩnh, tự tin và làm chủ được sân khấu. Tôi nghĩ đó là điểm mạnh nhất của Bôm và bình thường tôi vẫn nói đó là gen trội Bôm thừa hưởng từ bố của mình.
Trong 7 năm thầy trò đồng hành, có thời điểm nào Bôm phải đối diện với những khó khăn về học tập?
– Trong 7 năm theo học hệ Trung cấp, có một số lần thi học kỳ, do tâm sinh lý thay đổi nên Bôm cũng gặp đôi chút khó khăn trong thi cử. Nhưng sau đó rất nhanh, em ấy đã lấy lại được sự cân bằng. Do một số hạn chế về cơ ngón tay nên đôi khi Bôm gặp cản trở hơn các bạn khác. Một số bản nhạc mà người có sự linh hoạt về bàn tay chơi cũng rất khó, đối với Bôm sẽ càng khó khăn hơn. Đôi lúc tôi cũng lo sợ nếu Bôm bị căng ngón tay quá sẽ gây ảnh hưởng đến sức khoẻ nhưng Bôm đã vượt qua rất tốt. Tất cả những điều ấy chỉ để chứng minh cho nghị lực phi thường của cả Bôm và cả bố Tuấn. Rõ ràng, sự đồng hành của anh Tuấn với Bôm là cả một hành trình dài.

nghệ sĩ Quốc Tuấn cùng các thầy cô khoa Piano Jazz trong một lần sang nước ngoài biểu diễn. Ảnh: NVCC
Nghệ sĩ Quốc Tuấn có chia sẻ rằng, Bôm rất chăm chỉ và đam mê tập đàn. Ngoài thời gian cho sinh hoạt đời thường thì gần như Bôm sẽ dành thời gian toàn bộ thời gian để luyện đàn. Thói quen đó liệu có còn giữ đến bây giờ không?

Nghệ sĩ Nguyễn Mạnh và học trò Bôm. Ảnh: Soha
Thực ra, đối với các bạn như Bôm, ngoài việc việc dạy dỗ kiến thức thì thầy giáo đôi khi còn như một người cha, một người bạn. Giữa anh với Bôm có kỷ niệm gì mà mỗi khi nhớ lại vẫn khiến anh xúc động?
Tôi nhớ cách đây 1 hay 2 năm gì đó, Bôm đã được mời đi diễn, kiếm được cát-sê. Với bất kỳ một người thầy nào cũng đều mong mỏi học trò của mình thành công, tự lập, thậm chí là giỏi hơn cả thầy. Và tôi nghĩ đây không phải tâm nguyện của riêng tôi mà còn của anh Quốc Tuấn. Tôi hiểu anh Tuấn cũng đang bước vào giai đoạn có tuổi, chặng đường sau này của Bôm có lẽ mong nhất là Bôm có một cái nghề để mang lại cho em ấy một cuộc sống bình thường.






























Speak Your Mind