Mưa đỏnghệ sĩ Ưu tú Đặng Thái Huyền. Bộ phim được thực hiện dựa trên cảm hứng và hư cấu từ sự kiện 81 ngày đêm quân và dân ta đã chiến đấu anh dũng bảo vệ đến cùng Thành cổ Quảng Trị vào năm 1972.
81 ngày đêm ấy đã đi vào lịch sử vẻ vang của dân tộc, là một minh chứng cho khát vọng độc lập, tự do, thống nhất đất nước của dân tộc Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bộ phim sẽ chính thức được trình chiếu vào ngày 22/8, trong dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Quốc khánh 2/9.
– Tôi được tiếp cận với kịch bản của nhà văn Chu Lai vào khoảng thời gian 2012 – 2013 và tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc đó, tôi đã đọc một mạch không dừng lại và nước mắt không thể ngừng rơi. Một chi tiết mà tôi không cầm được nước mắt kể cả khi phim đang trong quá trình ghi hình là lúc các chiến sĩ vượt sông dưới làn pháo kích của địch, khi chới với giữa dòng, những người chiến sĩ chỉ có thể gọi “mẹ ơi, chị ơi”.
Khi thực hiện quay phim ở Quảng Trị, thời tiết khắc nghiệt và mưa triền miên nhưng toàn bộ ê-kip và các cơ quan binh chủng phối hợp không hề nản chí, tất cả đều quyết tâm thực hiện bộ phim dù khó khăn gian khổ tới đâu. Hơn cả một kỷ niệm, đó là cảm xúc sẽ theo chúng tôi đi đến hết cuộc đời.

Nhìn vào dàn cast bộ phim, nhiều người cảm thấy bất ngờ khi chị “liều lĩnh” chọn lựa 2 nam chính là Đỗ Nhật Hoàng và Steve Nguyễn – đều là hai cái tên mới điện ảnh, lý do chị tin tưởng 2 gương mặt này?
Khi nhìn thấy các bạn, tôi đã đã nghĩ “nhân vật của mình đây rồi”, bởi ngoài sự đam mê và cố gắng, ở trong các bạn còn là tâm huyết khi được xuất hiện trong một bộ phim lịch sử.

Đến thời điểm này khi nhớ lại quá trình quay phim, với chị cảnh quay nào khó nhất?
– Chắc chắn là cảnh quay Sông Thạch Hãn, mô tả lại các bác, các chú ngày xưa vượt qua mưa bom bão đạn để tiến vào Thành cổ. Để động viên các bạn diễn viên, thậm chí là khích lệ chính bản thân mình, tôi luôn nói rằng những gì mà chúng ta trải qua ngày hôm nay chỉ bằng một phần rất nhỏ các bác, các chú ngày xưa đã phải trải qua.
Chúng tôi phải nhờ sự giúp đỡ của rất nhiều chuyên gia ở nhiều lĩnh vực khác nhau để chuẩn bị trong hàng năm trời, chưa kể là chúng tôi liên tục phải làm việc với nhân chứng để hiểu hết được cái khốc liệt ngày đó. Ê-kíp còn mời đến các chuyên gia về vũ khí, khí tài; rồi chuyên gia về phục trang, bối cảnh hay các nhà sử học…
Chúng tôi biết ơn vì các chuyên gia đã làm việc hết sức mình để cung cấp cho đoàn làm phim những tư liệu sát với thực tế nhất. Từng hố bom, chiến hào, trạm phẫu thuật, sân bay dã chiến… đều được phục dựng một cách tỉ mỉ. Điều kiện thời tiết khắc nghiệt, nhất là mưa lớn triền miên hay địa hình sông nước phức tạp nhưng chúng tôi chưa bao giờ nản chí.
Làm phim lịch sử có thể không tránh khỏi những tranh cãi, chị đã chuẩn bị tâm thế ra sao cho điều này?
– Tôi tin rằng, nếu muốn tái hiện các sự kiện lịch sử một cách chính xác và trung thực tuyệt đối, đó là sứ mệnh của phim tài liệu. Trong khi đó, phim truyện mang trọng trách kể lại những câu chuyện, sự kiện qua lăng kính của cảm xúc. Chính từ những rung động sâu sắc ấy, bộ phim sẽ khơi dậy lòng yêu nước, sự biết ơn và ngọn lửa sống ý nghĩa trong trái tim khán giả.
Với Mưa đỏ, chúng tôi dồn hết tâm huyết để tạo nên một tác phẩm không khô khan hay giáo điều, mà là những cảm xúc chân thực chạm đến trái tim. Tôi không chỉ mong bộ phim lay động những người từng trải qua khói lửa chiến tranh, mà còn hy vọng thế hệ trẻ – những người tưởng chừng xa rời lịch sử – có thể cảm nhận sâu sắc và rung động. Đó chính là thử thách lớn nhất mà chúng tôi phải vượt qua.

Dòng phim lịch sử đang nhận về rất nhiều tình cảm của khán giả sau các phim như Đào, Phở, Piano hay Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối. Chị có hy vọng Mưa đỏ sẽ mang về kết quả tương tự?
Cả đội ngũ sản xuất luôn mong rằng Mưa đỏ sẽ được khán giả đón nhận, từ đó giúp họ trân trọng hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Với riêng tôi, nếu chỉ một bạn trẻ sau khi xem phim cảm thấy xúc động, muốn tìm hiểu thêm về Thành cổ Quảng Trị, rung cảm trước một cảnh phim, hoặc khi bước vào rạp, họ tự hỏi: “Điều gì đã khiến thế hệ đi trước sống và chiến đấu mạnh mẽ, dũng cảm đến thế?”, rồi khi rời đi, họ tìm thấy một phần đáp án, thì tôi tin rằng bộ phim đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình.
Trong thời đại bây giờ, tôi nghĩ không có sự phân biệt rạch ròi giữa nam giới và nữ giới, quan trọng là làm công việc với tâm thế ra sao. Với một bộ phim chiến tranh có tầm vóc lớn như Mưa đỏphụ nữ làm phim, chắc chắn sẽ có nhiều điều thú vị có thể viết thành sách.

Áp lực và cũng là niềm tự hào lớn nhất của chị khi thực hiện bộ phim này?
– Việc thực hiện bộ phim tại Thành cổ Quảng Trị là một hành trình đầy ý nghĩa nhưng cũng không kém phần gian nan. Bước đi trên mảnh đất thấm đẫm máu và nước mắt của hàng ngàn người anh hùng, chúng tôi luôn tự nhủ phải dồn tâm huyết, không để bất kỳ chi tiết nào trong phim trở nên qua loa, hời hợt.
Mỗi cảnh quay là một lời tri ân, một sự kính trọng dành cho những hy sinh cao cả của thế hệ cha ông. Mưa đỏ không chỉ kể lại câu chuyện của lịch sử, mà còn là ngọn lửa khơi dậy lòng yêu nước, gửi gắm thông điệp biết ơn đến những người đã hy sinh và truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay.
Chị có hy vọng bộ phim sẽ mang về doanh thu tốt khi hiệu ứng của bộ phim đang có sự lan tỏa rõ rệt?
Xin cảm ơn chị đã chia sẻ!
×































Speak Your Mind