Trong số hàng nghìn tác phẩm gửi về cuộc thi viết Việt Nam trong tôi, bài dự thi Hòa bình của bố của chị Lê Thị Kim Sơn (giáo viên trường Tiểu học Số 1 – TT Đak Đoa – Gia Lai) chạm tới trái tim người đọc bởi giọng kể chân thực, lắng đọng về ký ức của người cha – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại Quảng Trị. Vượt qua nhiều cây bút giàu trải nghiệm, tác phẩm đã chính thức góp mặt trong vòng Chung khảo.
PV Dân Việt đã có cuộc trò chuyện với chị Lê Thị Kim Sơn lắng nghe những chia sẻ của chị về nguồn cảm hứng sáng tác cũng như cảm xúc của chị khi tác phẩm lọt vào vòng Chung khảo.
Cảm xúc của chị như thế nào khi biết tác phẩm của mình vượt qua hơn 1.000 tác phẩm khác, lọt vào chung khảo cuộc thi “Việt Nam trong tôi”?
– Tôi thật sự rất hạnh phúc và xúc động. Khi gửi bài đi, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình viết để giữ lại những ký ức về bố, để chính mình có thể trò chuyện lại với ông qua trang viết. Tôi không ngờ tác phẩm được Hội đồng giám khảo chọn vào vòng Chung khảo. Đây là niềm vui lớn không chỉ cho riêng tôi mà còn như một món quà dành cho cả gia đình.
Ngay khi biết tin này, tôi đã về và thắp hương cho bố. Tôi nghĩ ở đâu đó, ông vẫn luôn dõi theo và đồng hành cùng tôi.

Chị biết tới cuộc thi này như thế nào và đã hoàn thiện tác phẩm này trong bao lâu?
– Tôi biết tới cuộc thi Việt Nam trong tôi qua chia sẻ của một người bạn trên mạng xã hội và ngay lập tức nghĩ mình sẽ tham gia viết bởi đây là một sự kiện rất đỗi ý nghĩa. Với tôi, hình ảnh đất nước trong ngày Quốc khánh luôn gắn với bóng dáng của bố. Tôi viết về bố trong những dòng cảm xúc và hồi ức của mình, bởi ông chính là cầu nối để tôi hiểu sâu hơn về ý nghĩa của hòa bình, về những mất mát mà thế hệ đi trước đã trải qua.
Lúc bắt tay vào viết, những ký ức ấy trở nên rõ rệt, như thể tôi đang ngồi nghe bố kể lại một lần nữa. Ghi lại những gì ông đã để lại trong ký ức của mình, khi đọc lại, tôi thấy chúng có phần hơi “lộn xộn”, nhưng đó thực sự là những cảm xúc của tôi khi ấy.
Khi hoàn thành tác phẩm “Hòa bình của bố”, điều chị mong muốn gửi gắm nhất là gì?
– Tôi sinh năm 1986, giữa những ngày đất nước còn muôn vàn khó khăn và khu vực Tây Nguyên cũng chưa hoàn toàn ổn định. Những năm thơ ấu, xung quanh tôi vẫn bạt ngàn hố bom, lũ trẻ không biết còn lấy vật nổ ra nghịch ngợm. Thế nhưng, so với cha anh, chúng tôi vẫn may mắn và hạnh phúc rất nhiều.
Cha đã từng nói cho tôi nhiều điều về đất nước, về những thiếu thốn và khó khăn, giải thích cho tôi về những lựa chọn của Tổ quốc trong giai đoạn đó, nhưng phải sau này, khi khôn lớn hơn, tôi mới dần hiểu được. Với những người từng đi qua chiến tranh, hòa bình là một phép màu, một khát vọng mà họ đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ.
Tôi mong bài viết của mình sẽ truyền đi được một thông điệp nhỏ bé tới độc giả, nhất là những người trẻ – rằng ngày Quốc khánh không chỉ là niềm vui, là dịp kỷ niệm, mà còn là dịp để tri ân, để nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng hy sinh của rất nhiều người. Như tôi có viết trong tác phẩm: “Hòa bình này không phải tự dưng mà có được, và ngày Quốc khánh không chỉ là sự hân hoan mà còn là sự biết ơn để tiếp nối những ngày tháng đã qua…”.

Với gia đình chị hiện tại, ngày Quốc khánh mang ý nghĩa thế nào?
– Ngày trước, khi bố còn sống, trong ngày Quốc khánh bố luôn dậy thật sớm, mặc bộ quân phục phẳng phiu ra bàn thờ nhỏ ngoài sân, nơi có lá cờ để làm lễ chào cờ. Hình ảnh đó in đậm trong ký ức tôi.
Giờ đây, mỗi ngày Tết Độc lập, gia đình tôi vẫn thường có một bữa ăn sum vầy. Đó là cũng là ngày chúng tôi nhớ về bố, về những người đồng đội của ông đã không trở về, nhắc nhở với con cháu về tình yêu nước. Tôi nghĩ đó là cũng là cách tôi tiếp nối bố để nhắc các thế hệ sau rằng hòa bình hôm nay không phải tự dưng mà có.
Là một giáo viên dạy Mỹ thuật, chị truyền cho học sinh cảm hứng về tình yêu nước, về một “Việt Nam trong tôi” như thế nào?
– Tôi luôn nghĩ môn Mỹ thuật không chỉ dừng lại ở kỹ năng vẽ, phối màu hay sáng tạo hình khối, mà còn là cách để các em bộc lộ tình cảm, suy nghĩ của mình. Trong những bài giảng, dù không nói tới một cách trực tiếp, tôi luôn lồng ghép gợi cho học sinh thấy vẻ đẹp của đất nước từ những điều bình dị: một miền quê trù phú, hình ảnh người lính đứng gác trong màu xanh áo lính, hay một buổi sáng mùa thu khi quốc kỳ tung bay trên sân trường.
Tôi cũng muốn nói thêm rằng trong mỗi chuyến đi nước ngoài, tôi luôn mặc trên mình chiếc áo dài Việt Nam. Trong tôi có một cảm giác hạnh phúc và niềm vui khó tả khi diện trên mình bộ trang phục truyền thống và nghe một ai đó hỏi “Bạn đến từ Việt Nam phải không”; “Việt Nam – Hồ Chí Minh”.
Chị đánh giá thế nào về ý nghĩa của cuộc thi Việt Nam trong tôi’– nơi mỗi người có thể chia sẻ câu chuyện, ký ức và cảm xúc rất riêng…?”
– Tôi nghĩ giá trị lớn nhất của cuộc thi không nằm ở giải thưởng, mà ở sự lan tỏa. Cuộc thi Việt Nam trong tôi giúp mỗi tác giả có cơ hội chia sẻ những trải nghiệm cá nhân để từ đó soi chiếu vào ký ức chung của dân tộc. Tôi cũng mong rằng độc giả khi đọc các tác phẩm sẽ cảm nhận được niềm tự hào, đồng thời dấy lên tình yêu nước, khát vọng hòa bình.
Với riêng tôi, việc lọt vào chung khảo đã là một niềm hạnh phúc lớn, bởi ký ức của bố tôi giờ không còn chỉ của riêng gia đình, mà đã được sẻ chia và nhận được sự đồng cảm của nhiều bạn đọc.
Cảm ơn những chia sẻ của chị!
×






























Speak Your Mind