Trong nghề, người này hay sẽ có người khác hay hơn và mình phải học hỏi cái hay của người ta. Không thể nào nói người kia hát vậy là dở, không bằng tôi.

Tôi luôn tâm niệm việc góp nhặt cái hay của người khác để về tập luyện thêm, tăng thêm phong cách riêng cho mình, giống như việc nấu ăn, thêm thắt những gia vị gì để món ăn thêm ngon. Giọng hát cũng như vậy.
Anh Vũ Linh không phải giọng hát hay nhưng cách biểu diễn và xử lý giọng hát rất tinh tế trong từng nhân vật, không phải kiểu cậy có giọng hát hay rồi vai nào cũng ca như vậy. Tôi học được anh năm Vũ Linh ở điều đó.

Anh Vũ Linh vừa bước ra sân khấu diễn, ngồi ở dưới xem tôi chỉ ước có một điều đó là một ngày nào đó được đứng chung sân khấu với anh ấy. Giọng tôi đâu phải giọng khỏe như các bạn trẻ bây giờ, nhưng tôi học được ở anh Vũ Linh rằng, vai diễn nào thì dùng làn hơi, cách hát đúng với vai diễn đó thì mới trở thành giọng hát hay, không phải cậy có giọng rồi phô trương ra mà quên đi nhân vật của mình.

Chẳng hạn, đóng nhân vật Từ Hải thì phải hát khác, đóng nhân vật An Lộc Sơn thì phải hát khác và Lục Vân Tiên thì cũng phải hát khác. Không phải nhân vật nào cũng chỉ cần hát mềm mại, ngọt ngào là được.
Ngày xưa, anh Vũ Linh bước ra sân khấu như một pho tượng, sáng lắm. Anh ấy là người chiếm lĩnh sân khấu những năm đó và tôi học được nhiều cái ở anh Vũ Linh”.
“Khi mình đặt cái tâm, cái đức của mình lên trên hết thì mình xử lý mọi việc sẽ rất nhẹ nhàng; còn mình không đi theo lời trái tim, không đặt cái tâm của mình lên trên hết thì đi đường thẳng cũng sai nữa.
Điều mà từ bé ba má đã dạy tôi là: “Người ta sai với mình rồi một ngày nào đó người ta sẽ hiểu mình, chứ không phải người ta sai với mình rồi mình sai lại với người ta”. Thấm thía điều ba má dạy nên tôi không bao giờ hành xử kiểu đó.


×































Speak Your Mind