Mô hình máy bay DC-4 trong phim Tử chiến trên không được dựng gần như theo tỷ lệ 1:1 so với máy bay thật. Chỉ có lối đi giữa các hàng ghế được nới rộng nhằm phục vụ ghi hình và thực hiện những phân cảnh hành động phức tạp. Bên cạnh đó, mô hình được yêu cầu tái hiện đúng với nguyên bản của thời kỳ, từ màu sắc, kích thước khoang cho tới khả năng tháo ráp linh hoạt, giúp ê-kíp dễ dàng xoay chuyển góc quay.
Đạo diễn Hàm Trần không giấu được sự hào hứng khi chia sẻ: “Tôi từng ước mình có một set quay linh động có thể cử động được, xoay được. Khi ngồi trên khoang máy bay và tự mình thử nghiệm khả năng xoay, rung lắc của nó, tôi cảm thấy rất vui và đoán rằng bộ phim này sẽ rất đặc biệt đây”.
Ngay từ khâu khởi động, việc phục dựng chiếc máy bay đã là thách thức lớn với nhà sản xuất. Trung tá Trần Nam Chung – Giám đốc Điện ảnh CAND – cho biết: “Khi bắt đầu ý tưởng sản xuất phim này, điều làm bộ phận sản xuất băn khoăn nhất là làm thế nào phục dựng được chiếc máy bay một cách chân thật nhất”.
Để “đưa DC-4 từ quá khứ trở lại hiện tại”, ê-kíp đã tốn nhiều thời gian và công sức. Nhà thiết kế bối cảnh Thái Hoàng Anh Dũng thẳng thắn kể lại: “Chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn. Đầu tiên là nguồn tư liệu về mẫu máy bay này khá hiếm. Tôi rất lo lắng vì bản thân tôi cũng không có kinh nghiệm gì về thiết kế, hay biết gì về cấu trúc của máy bay. Những mẫu máy bay chúng tôi cần như DC-4 hay DC-3 thì đều đã rất lâu năm, hư hỏng khá nhiều, nên cũng chỉ tham khảo được một vài linh kiện thôi”.
Cuối cùng, ê-kíp quyết định sử dụng toàn bộ nội thất thật. Trung tá Trần Nam Chung nhấn mạnh: “Sau rất nhiều thảo luận, với tư cách là nhà sản xuất của lực lượng vũ trang thì chúng tôi đã quyết định sử dụng toàn bộ nội thất của một chiếc máy bay thật. Từng chi tiết, từng con ốc, bộ phận lái, bánh lái, các bảng điều khiển, ghế hành khách, ghế phi công,… đều được lấy từ một chiếc máy bay thật của Tiểu đoàn Đặc nhiệm của Bộ Tư lệnh Cảnh sát Cơ động Bộ Công an, vận chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh”.
Thành quả ấy khiến chính đạo diễn Hàm Trần bất ngờ: “Tôi rất bất ngờ. Lần đầu tiên ra set để chiêm ngưỡng và ngồi lên mô hình máy bay lúc đó, cảm giác như đang đi tàu lượn siêu tốc vậy, vô cùng thích thú”.
Không chỉ ê-kíp, các diễn viên cũng choáng ngợp khi bước vào bối cảnh. Diễn viên Võ Điền Gia Huy (vai không tặc) chia sẻ: “Không ngờ ngày đầu tiên mình lên set quay, đã thấy bối cảnh là một chiếc máy bay y như thật với tỉ lệ 1:1, thậm chí còn được chia làm 3 ngăn và có động cơ để thực hiện được các cảnh rung lắc”.
Diễn viên Lợi Trần (vai không tặc) cũng khẳng định cảm giác đặc biệt: “Khi mình bước lên chiếc máy bay đó, mình cảm thấy hệt như bản thân đang sống ở giai đoạn sau 1975 vậy. Không gian bên trong khác với những chiếc máy bay hiện tại rất nhiều. Dù hơi hẹp hơn nhưng vẫn rất đầy đủ tiện nghi”.
Sự tái hiện chân thật này giúp dàn diễn viên – trong đó có Thái Hòa, Kaity Nguyễn, Ma Ran Đô, Xuân Phúc – dễ dàng nhập tâm, như đang thực sự “dịch chuyển không gian thời gian” về những năm sau 1975.
Để đạt hiệu ứng rung lắc thật, đạo diễn và ê-kíp thống nhất không dùng kỹ xảo mà thiết kế cơ chế trục xoay. Mô hình đặt trên bàn nâng có gắn bánh răng, cùng 10 nhân viên hỗ trợ bên ngoài để xoay, đẩy máy bay theo yêu cầu cảnh quay. Đạo diễn Hàm Trần nhớ lại: “Khi đoàn phim thử nghiệm một cảnh máy bay nghiêng hẳn 1 bên, ê-kíp cũng không dám lắc biên độ quá lớn, vì sợ rằng khó có thể trả về vị trí cân bằng được. Từ 30 độ, cứ thế tăng biên độ dần đến 60 độ là cao nhất”.
Yếu tố an toàn cũng được đặt lên hàng đầu. Trung tá Trần Nam Chung giải thích: “Vì khi quay phim, không chỉ có mỗi chiếc máy bay trên bàn nâng mà còn có diễn viên, quay phim, ê-kíp tới năm, sáu mươi người. Nếu có xảy ra một trục trặc nhỏ thôi cũng cực kỳ nguy hiểm”.
Theo chia sẻ của nhà thiết kế Thái Hoàng Anh Dũng, mô hình máy bay dài 24 mét, đường kính gần 4 mét. Tuy nhiên, không gian bên trong lại khá hẹp, khiến quay phim không thể đứng quay trực tiếp. Giải pháp được đưa ra là sử dụng những cú máy tay máy dài từ bên ngoài đưa vào.
Với diễn viên, trải nghiệm này càng trở nên đáng nhớ. Kaity Nguyễn nói: “Trong suốt quá trình quay, Kaity chưa bao giờ nghĩ mình đang ở trên một mô hình máy bay mô phỏng cả. Bước lên khoang và đóng cửa lại là mình tưởng như đang ở trên một chiếc máy bay thật vậy. Không gian ấy giúp diễn viên nhập tâm vào vai diễn rất nhanh. Cảm giác hệt như mình thật sự ở trên một chuyến bay, và chỉ có vẻn vẹn 75 phút để sinh tồn.”
Những nỗ lực ấy đã làm nên Tử chiến trên không – bộ phim chiếu rạp đầu tiên của Việt Nam về đề tài không tặc. Tác phẩm không chỉ mang đến sự mới mẻ, kịch tính, mà còn mở ra hướng đi triển vọng để điện ảnh Việt chinh phục dòng phim hành động – giật gân.
×



































Speak Your Mind