Một lời xin lỗi không thể xoa dịu nỗi tổn thương mà đứa trẻ phải gánh chịu
Là một người mẹ, tôi thử đặt mình vào vị trí của mẹ đứa trẻ, chỉ cần đọc đến đoạn “bé trai 10 tuổi bị an ninh siêu thị đưa vào phòng riêng vì nghi trộm thanh socola” thôi, tay chân tôi đã run lên bần bật lên.
Tôi hình dung ra khuôn mặt sợ hãi, đôi tay run run của một đứa trẻ mới 10 tuổi, bị người-lớn-và-hoàn-toàn-xa-lạ bao vây, chất vấn mà không có ai bảo vệ bên cạnh. Dù sau đó siêu thị GO! Đà Lạt đã gửi thư xin lỗi, nhưng với tôi – một người mẹ, lời xin lỗi đó không thể nào xoa dịu cảm xúc mà con tôi đã phải trải qua.
Một vết thương tâm lý – không nhìn thấy, nhưng sẽ còn ở đó rất lâu
Trẻ nhỏ, nhất là ở độ tuổi 10, đang trong giai đoạn hình thành ý thức đạo đức, nhân cách và cảm nhận sâu sắc về “đúng – sai”. Khi bị nghi ngờ là “kẻ trộm”, dù chỉ trong vài phút, dù đã được minh oan, thì trong tâm trí bé vẫn sẽ xuất hiện một dấu ấn tiêu cực: “Mình đã bị đối xử như người xấu”.
Các nghiên cứu tâm lý học trẻ em chỉ ra rằng, những trải nghiệm bị nhục mạ, bị đối xử bất công hoặc bị sợ hãi cưỡng ép trong thời thơ ấu có thể gây sang chấn tâm lý nhẹ (mild trauma). Dạng tổn thương này không biểu hiện ngay, nhưng có thể khiến trẻ trở nên thu mình, lo lắng khi tiếp xúc với người lạ, mất niềm tin vào người lớn, thậm chí sợ hãi khi đến nơi đông người như siêu thị, trường học…

































Speak Your Mind