
Nhắc đến Lê Vi, khán giả không thể quên vai diễn của chị trong bộ phim Cây bạch đàn vô danhđạo diễn Nguyễn Thanh Vân năm 1996. Vai diễn mang lại cho Lê Vi giải thưởng Bông Sen Vàng năm 1996.

“Hôm trước gọi điện về, tôi sững người vì lần đầu tiên mẹ chẳng nhận ra cô út của mẹ. Nhìn ánh mắt mẹ ngây ngô như một đứa trẻ, tôi chỉ muốn ôm mẹ vỗ về.
Mẹ gầy hơn trước, chậm chạp hơn trước và mệt mỏi hơn trước nhiều. Lần này chẳng thấy mẹ bảo như mọi lần rằng: “Mẹ vẫn thế, con đừng lo, có chị Khanh (Nghệ sĩ Nhân dân Lê Khanh) đây rồi”.
Chị cũng bảo, dạo này mẹ không hay ra quán chị Lợi ngồi nữa vì thấy sức vóc xuống nhiều nên chỉ quanh quẩn trong phòng.



Với Lê Vi, mẹ Lê Mai là một người mẹ mạnh mẽ mà nhân hậu, luôn sống chân thật, ngay thẳng, không biết cúi đầu.
“Mẹ tôi sinh ra ở Hải Phòng nhưng hầu như cả cuộc đời mẹ lại gắn bó với mảnh đất Hà Nội. Đến nỗi, không ít người “đóng đinh” cho mẹ là “gái Hà thành” chứ chưa bao giờ mẹ “nhận vơ”.

Mẹ lên Hà Nội theo nghiệp sân khấu khi mới 17 tuổi, từ những năm 1950. Mẹ yêu và lấy bố là (trai Hà Nội gốc) khi mới đôi mươi và gắn bó với Hà Nội cho đến bây giờ.

Cuộc đời mẹ trải qua biết bao sóng gió nhưng mẹ vẫn trụ vững như một biểu tượng lịch sử Hà Nội. Mẹ vẫn gắn bó với con phố Phan Đình Phùng với ba hàng cây cổ thụ ngạo nghễ, hiên ngang đón bão. Ngoài kia cơn bão vừa đi qua, để lại những ngổn ngang, tơi bời…”.
nghệ sĩ Ưu tú Lê Mai từng hoạt động trong Đoàn kịch Trung ương, sau đó về công tác tại Đoàn kịch Hà Nội (nay là Nhà hát Kịch Hà Nội). Bà từng tham gia các vở: Chuyện những người du kích, Đồng mía, Đêm tháng bảy, Hà Nội đầu năm 46, Tiền tuyến gọi… Bà từng góp mặt trong các phim: Bà nội không thích ăn Pizza, Nếp nhànghệ sĩ Ưu tú năm 2023.
×































Speak Your Mind