Có một thời, chị gần như không tham gia phim ảnh mà chủ yếu dành cho sân khấu. Mãi đến gần đây, chị mới chịu tham gia phim ảnh nhiều hơn. Trở lại sau một thời gian, chị thấy mình mới mẻ như thế nào?

Trong thời gian không tham gia phim, tôi vẫn tham gia rất nhiều dự án sân khấu. Các vai diễn mà tôi đảm nhận gặt hái được huy chương vàng, huy chương bạc tại các kỳ liên hoan, hội diễn. Thực ra, việc tham gia các vở diễn không phải để gặt hái huy chương nhưng mọi sự đến như được sắp đặt vậy.
Đến thời điểm này, cuộc sống đã rất ổn định, tình yêu đối với phim ảnh vẫn rất nồng đượm nên tôi nghĩ mình phải quay lại tích cực hơn.
Sau một thời gian chị dừng việc đóng phim, bây giờ quay trở lại thì nhịp làm phim cũng khác trước rất nhiều. Chị có gặp nhiều khó khăn để bắt kịp được với nhịp làm phim bây giờ không?
– Đúng là thế thật. Bây giờ các con lớn rồi, có thể tự lo mọi thứ, mình chuyên tâm hơn cho công việc đóng phim mà không phải lo nghĩ quá nhiều. Nhưng ngày xưa cũng có thời điểm bận tối mắt tối mũi, việc chung rồi việc riêng nhưng tôi vẫn một lúc tham gia mấy phim. Mà ngày xưa làm phim cực lắm, mỗi lần di chuyển đến bối cảnh, đường xá không như bây giờ, thế mà ngày đó tôi vẫn tải được. Thế mới biết, sức lao động của mình ngày đó cũng phi thường phết (cười).



Nhiều người xem clip chị vượt qua bài thi thể lực ở đơn vị đã trầm trồ, thán phục khi ở tuổi U60, chị vẫn đầy năng lượng. Ở chị, không chỉ có sức mạnh thể lực mà còn có sức mạnh của ý chí. Phải chăng nhờ thế mà chị đẹp bền khỏe lâu?
– Ngày bé, tôi rất khó khăn trong chuyện ăn uống nên thể lực cũng yếu. Nhưng có lẽ vì được tuyển vào Đoàn Văn công Quân khu 2 từ sớm nên được rèn luyện cả ý chí lẫn thể lực. Tôi vẫn nói với mọi người, thực ra tôi không có tuổi thơ như các bạn cùng trang lứa.
15 – 16 tuổi… đang tuổi ăn, tuổi ngủ thì phải phải dậy để tập thể dục từ sáng sớm tinh mơ. Những năm 85 – 86, phải theo đoàn đi biểu diễn 6 tỉnh biên giới phía Bắc. Đi diễn liên tục, làm gì có thời gian mà bay nhảy, mộng mơ như các bạn. 18 tuổi bị một trận sốt rét “thừa sống thiếu chết”.

Trong môi trường quân đội, mọi thứ đều khuôn khổ nên bắt buộc mình phải tự đứng lên, phải tự rèn luyện ý chí, phải tự rèn nghị lực. Nên là quả thật, tôi luôn cảm ơn môi trường quân đội đã cho mình được như hôm nay.

Việc tôi chăm tập thể dục cũng là chiến thắng bản thân mình. Mỗi ngày, dù bận đến mấy cũng dành ra một ít thời gian ra để tập thể dục, rèn luyện thể lực của mình. Tôi thấy những người nào chăm chỉ tập thể dục đều có tính kỷ luật và ý chí rất mạnh.
– Tôi có một may mắn rất lớn là cả hai vợ chồng đều hoạt động nghệ thuật trong môi trường quân đội. Đều làm nghệ thuật nên dễ chia sẻ, thấu hiểu và đồng cảm cho nhau về công việc. Chúng tôi luôn thông cảm và tạo điều kiện, thậm chí hậu thuẫn nhau để làm nghề cho thật tốt.

Bên cạnh đó, hai con cũng rất thấu hiểu cho bố mẹ. Chuyện bố mẹ đi sớm về hôm hoặc những lần vắng nhà biền biệt cũng được các con cảm thông. Ngày xưa con còn nhỏ, mỗi lần đi công tác là thương lắm. Con thì khó nuôi, còi cọc… nên rất hay ốm.
Mỗi khi có lịch đi công tác mà gọi điện về nghe tin con ốm, con ngã… là ruột gan không thể nào yên. Nhưng rồi cũng phải vượt qua hết. Khi mình đã có mục tiêu để phấn đấu vì tổ quốc, vì quân đội thì mình sẽ vượt qua được tất cả.

– Thực ra thì ngoài những lúc đi công tác xa, còn về nhà tôi lại hết lòng vì con. Đưa con đi bơi, ngồi chờ con cả mấy tiếng đồng hồ rồi lại đón con đi trượt patin, học cờ vua hoặc học nhạc nọ kia…
Tôi luôn đồng hành với con trên mọi nẻo đường. Nhà tôi không thuê giúp việc nên mọi việc trong nhà mình tôi quán xuyến hết.
×































Speak Your Mind