January 13, 2026

Vì sao bối cảnh nông thôn trong “Cách em một milimet” chạm vào cảm xúc người xem?

  • Hai Nghệ sĩ Nhân dân lẻ bóng ở tuổi ngoài 60, sau nhiều lần hôn nhân đổ vỡ
  • Quán quân cuộc thi piano Chopin quốc tế Eric Lu đến Việt Nam biểu diễn
  • 7 mẹo giúp ăn kiêng hiệu quả, không nhàm chán

  • Cách em một milimet do hai đạo diễn Trần Trọng Khôi và Phạm Gia Phương thực hiện, đánh dấu bước chuyển hướng đáng chú ý của bộ đôi sau các phim mang màu sắc hình sự. Ở dự án này, hai đạo diễn đưa khán giả trở về không gian làng quê Bắc Bộ đầu những năm 2000, kể câu chuyện tuổi thơ trong trẻo, giàu cảm xúc, qua đó tạo nên sức hút riêng và nhận được nhiều phản hồi tích cực thời gian qua.

    Bối cảnh nông thôn là một trong những yếu tố góp phần tạo nên sức hút và thành công của Cách em một milimet. Đạo diễn Trần Trọng Khôi đã có những chia sẻ với PV Dân Việt về lý do lựa chọn Ninh Bình làm bối cảnh phim, đồng thời bày tỏ những khó khăn đi kèm với quyết định này.

    poster ce1m 2 0942
    “Cách em một milimet” là bộ phim được khán giả dành tình cảm đặc biệt thời gian qua. Ảnh: VTV

    Bối cảnh nông thôn trong Cách em một milimet được khán giả đón nhận nồng nhiệt và tạo nên dấu ấn rất riêng cho bộ phim. Đạo diễn Trần Trọng Khôi cùng ê-kíp đã tiếp cận việc xây dựng không gian này như thế nào?

    – Ngay từ đầu, khi tiếp cận Cách em một milimet, chúng tôi đã xác định phần lớn câu chuyện, đặc biệt là khoảng 12 tập đầu, sẽ đặt trong bối cảnh quá khứ, giai đoạn đầu những năm 2000. Với tôi, đây là một thử thách không nhỏ bởi tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Tuy nhiên, cũng chính điều đó lại trở thành lợi thế, bởi vào thời điểm tôi trưởng thành, Hà Nội vẫn còn rất gần với nông thôn, các vùng ngoại thành khi ấy chưa bị đô thị hóa mạnh mẽ như bây giờ.

    Những ký ức tuổi thơ, những trò chơi của trẻ con, những sinh hoạt đời thường của giai đoạn đầu những năm 2000 vẫn còn rất rõ ràng trong tôi. Đó cũng chính là lý do quan trọng khiến tôi quyết định thực hiện Cách em một milimet. Tôi xác định phải khai thác yếu tố nông thôn và tìm được một vùng làng quê thật đẹp, bởi đây là câu chuyện của trẻ em – một câu chuyện rất nên thơ, đáng yêu và mộc mạc, xoay quanh tình bạn trong sáng của một nhóm bạn nhỏ ở vùng quê Bắc Bộ.

    Ê-kip đã dành nhiều thời gian khảo sát, đi qua nhiều tỉnh (cũ) như Bắc Giang, Bắc Ninh, Thái Bình, Nam Định, Ninh Bình, Hòa Bình… trước khi quyết định lựa chọn một số khu vực ở Ninh Bình. Chúng tôi tìm đến những “vùng lõi” còn được bảo tồn khá tốt, ít chịu tác động của đô thị hóa, nơi cảnh quan thiên nhiên, núi non, đường làng vẫn giữ được nét nguyên sơ, người dân và chính quyền địa phương cũng có ý thức gìn giữ để phát triển du lịch bền vững.

    fd3c6a5c 0915 47b3 8e25 db8eb84b3c96 0938
    Bối cảnh nông thôn khiến bộ phim tạo được dấu ấn riêng. Ảnh: VTV

    Khi đưa câu chuyện tình cảm và tâm lý con người đặt trong không gian làng quê, anh gặp những thuận lợi và thách thức gì?

    – Thuận lợi lớn nhất chính là sự yên bình của không gian làng quê. Không gian ấy giúp khán giả tập trung nhiều hơn vào nội tâm nhân vật, đặc biệt là thế giới cảm xúc của những đứa trẻ. Thêm vào đó, bối cảnh mà chúng tôi lựa chọn là thời điểm trẻ con chưa có điện thoại thông minh. Mọi kết nối đều đến từ việc gặp gỡ trực tiếp, chơi với nhau, cùng nghĩ ra trò chơi, từ đó nảy sinh tình cảm, mâu thuẫn và những vấn đề rất đáng yêu của tuổi thơ.

    Ngược lại, thách thức lại đến từ chính việc tái hiện bối cảnh ấy. Việc tìm được những góc quay mộc mạc, đúng tinh thần đầu những năm 2000 vô cùng khó khăn. Nhà cửa với mái ngói, mái bằng chưa bị hiện đại hóa, chưa có dấu vết của internet hay các tiện ích công nghệ là điều rất hiếm. Ê-kip đã phải đi sâu vào từng thôn, từng xã để tìm những bối cảnh phù hợp nhất.

    Quá trình quay phim diễn ra đầy vất vả: ê-kip phải chặn đường, giữ hiện trường để xe máy hiện đại không lọt vào khung hình; đạo cụ cũng được lựa chọn rất kỹ lưỡng sao cho sát nhất với thời kỳ mà bộ phim tái hiện.

    Ngoài vẻ đẹp bình dị của đồng ruộng, làng xóm, thiên nhiên, anh muốn gửi gắm thêm những lát cắt nào về đời sống nông thôn đương đại qua Cách em một milimet?

    – Tôi muốn khán giả hôm nay, khi xem Cách em một milimet, có thể cảm nhận được cách mà chúng ta từng trao đổi, từng thể hiện tình cảm trong quá khứ – trực diện, gần gũi và rất trong trẻo. Điều đó khác xa với hiện tại, khi nhiều mối quan hệ được duy trì qua màn hình điện thoại, tin nhắn hay cuộc gọi.

    Ngày xưa, cảm xúc rất rõ ràng, còn bây giờ, cảm xúc đôi khi trở nên mơ hồ, dễ bế tắc, dễ stress vì thiếu sự gặp gỡ và tương tác trực tiếp. Tôi quan sát thấy nhiều đứa trẻ hiện nay chơi game, chơi một mình nhiều, ít tham gia các hoạt động vận động, ít gắn kết trong những nhóm bạn ngoài đời thực. Điều đó dẫn đến việc các em gặp khó khăn trong việc mở lòng, chia sẻ cảm xúc, thậm chí dễ gặp các vấn đề về tâm lý.

    Qua bộ phim này, tôi muốn thể hiện cảm xúc của chính mình khi nhìn lại tuổi thơ, đồng thời nhìn vào con cháu, những đứa trẻ xung quanh và nhận ra rằng các em đang dần đánh mất sự trong sáng cùng những giá trị cốt lõi của việc kết nối, chia sẻ và đồng cảm trong đời sống thường nhật. Đây là điều khiến tôi trăn trở nhiều nhất khi làm Cách em một milimet.

    image 0938
    Hình ảnh thơ mộng trong “Cách em một milimet” được quay tại Ninh Bình. Ảnh: VTV

    Ở góc nhìn của một đạo diễn trẻ, anh suy nghĩ thế nào về việc khai thác bối cảnh nông thôn trong phim điện ảnh và truyền hình hiện nay?

    – Tôi muốn tái hiện lại hình ảnh nông thôn của một thời kỳ trước khi đô thị hóa và trước khi internet phủ sóng. Với tôi, nông thôn của giai đoạn ấy rất đẹp, không chỉ ở cảnh sắc mà còn ở cảm xúc. Khi quay trở lại nông thôn hôm nay, tôi nhận ra mọi thứ đã thay đổi rất nhiều. Không gian làng quê hiện đại hơn, gần với thành phố hơn và vì thế cũng không còn mang lại cho tôi nhiều rung động như ký ức xưa. Có lẽ bởi tôi là người hoài cổ.

    Theo tôi, khi đưa hình ảnh nông thôn lên phim, có hai hướng tiếp cận rõ rệt. Một là khắc họa những vẻ đẹp thuần khiết, bình dị của làng quê, của thiên nhiên, để khán giả có cảm giác muốn quay về, muốn rời xa những ồn ào, chật chội của đô thị và tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn. Hai là đi thẳng vào những hiện thực nổi cộm, thậm chí khắc nghiệt đang tồn tại trong đời sống nông thôn hôm nay. Việc lựa chọn hướng đi nào sẽ phụ thuộc vào câu chuyện cụ thể của từng bộ phim.

    Cá nhân anh có sự gắn bó hay cảm hứng đặc biệt nào với đề tài nông thôn? Theo anh, phim về nông thôn có thực sự “khó làm” không, và cái khó nằm ở đâu?

    – Càng đi nhiều, tôi càng cảm nhận rõ sự gắn bó của mình với không gian này. Đời sống xã hội Việt Nam, đặc biệt là ở nông thôn, còn rất nhiều vấn đề, nhiều câu chuyện, nhiều góc khuất và cả những mảng hiện thực gai góc để người làm phim có thể khai thác.

    Với tôi, cái khó không chỉ nằm ở đề tài hay kịch bản, mà ở cách kể chuyện sao cho chân thực và đủ sức chạm đến khán giả trẻ – những người đã quen với nhịp sống nhanh, với công nghệ và mạng xã hội. Những câu chuyện rất đời, rất chậm của làng quê đòi hỏi người làm phim phải thật sự kiên nhẫn, tiết chế và có niềm tin vào giá trị cảm xúc lâu dài.

    vien ngan 0939
    Một cảnh trong phim “Cách em một milimet”. Ảnh: VTV

    Sau Cách em một milimet, anh có mong muốn tiếp tục theo đuổi những câu chuyện mang hơi thở nông thôn hay coi đây là một trải nghiệm để mở ra những hướng đi mới trong phong cách làm phim của mình?

    – Sau Cách em một milimet, nếu có cơ hội, tôi vẫn muốn tiếp tục thực hiện những bộ phim về đề tài nông thôn. Trong bộ phim này, tôi không chủ ý cài cắm những vấn đề của đời sống nông thôn hiện đại. Tuy nhiên, nếu có điều kiện và một kịch bản phù hợp, tôi rất muốn làm phim phản ánh trực diện những vấn đề đang tồn tại ở nông thôn hôm nay, như câu chuyện người trẻ rời quê, trẻ em chịu áp lực học hành, sự đứt gãy trong kết nối cộng đồng.

    Ở góc độ cá nhân, điều tôi luôn hướng tới là sự chân thực. Tôi tin rằng hình ảnh nông thôn, dù được kể theo cách hoài niệm hay hiện đại, cũng cần được đặt trong một tinh thần trân trọng và làm đẹp một cách có ý thức. Với tôi, nông thôn không chỉ là bối cảnh, mà còn là điểm tựa văn hóa của người Việt. Nếu thành phố là nơi vận hành, phát triển và cạnh tranh, thì nông thôn chính là cái nôi, là chốn để con người có thể lùi lại, tìm thấy sự bình yên sau những va đập của cuộc sống.

    Cảm ơn đạo diễn Trần Trọng Khôi đã chia sẻ!


    Speak Your Mind

    *