Do thiếu chỉ tiêu đầu vào, khoa Thanh nhạc tuyển sinh thêm một suất duy nhất trong số những thí sinh không đủ điểm sàn. Người quyết định điều này chính là giảng viên Mai Hương, cô đã lựa chọn Đinh Mạnh Ninh và trao cho anh một cơ hội.

Đinh Mạnh Ninh và cô giáo anh – giảng viên thanh nhạc Mai Thị Xuân Hương. (Ảnh: NSX)
Đinh Mạnh Ninh chia sẻ: “Học 3 năm hệ Cao đẳng trong trường với 2 năm rưỡi nhận được sự chỉ bảo của cô, từ một sinh viên hạng bét đầu vào, tôi trở thành người có điểm số thứ 2 của khoa sau năm đầu tiên và tốt nghiệp thủ khoa chuyên ngành với điểm 10 tuyệt đối. Tất nhiên công lao là của u Hương. Nhưng điều đó không phải là lý do khiến tôi gọi cô là u, cũng không phải là lý do để đến mãi mười mấy năm sau khi ra trường, tôi vẫn giữ mối liên hệ mật thiết, từ việc nhỏ đến việc to, u con tôi luôn có nhau”.

Đinh Mạnh Ninh và giảng viên Mai Thị Xuân Hương luôn đồng hành trong cuộc sống. (Ảnh: FBNV)
Năm học thứ 2, Đinh Mạnh Ninh thắng giải tại một cuộc thi hát tiếng Anh toàn quốc và được chọn đi Mỹ để góp mặt trong một MV ca nhạc. Giấc mơ chưa bao giờ dám mơ bỗng dưng hiển hiện trước mắt anh, nhưng khó khăn lại tới: “Tôi được yêu cầu làm hộ chiếu gấp trong vòng 1, 2 ngày gì đó, tất cả mọi thứ nhà tài trợ lo hết. Có điều trở về Bắc Giang để làm thì không kịp để bay đi Sài Gòn phỏng vấn, tôi không có hộ khẩu hay tạm trú tại Hà Nội. U Hương biết chuyện và trong một ngày, vận dụng tất cả những sự quen biết của mình, u dắt tôi đi xin xỏ từng tí để làm được một chiếc giấy tạm trú hết sức khẩn cấp, để cho tôi được đủ điều kiện làm thủ tục xuất ngoại”.
Với anh, dáng lưng của người thầy đi qua bao nhiêu phố xá, gõ bao nhiêu cánh cửa lớn nhỏ ngày hôm đó còn vẹn nguyên trong ký ức. “Nhìn nụ cười và ánh mắt lúc ấy của u, tôi cảm nhận được sự nhún nhường, xuống nước để xin giúp đỡ, nhưng mạnh mẽ hơn là sự tin tưởng mãnh liệt, sự tự hào, cả sự hy vọng của người mẹ, vào tương lai của con mình. Trong tôi dấy lên sự biết ơn, sự khắc ghi, sự cảm động mà tôi mới chỉ cảm thấy lần thứ hai trong đời. Lần đầu tiên, là từ bố mẹ đẻ. Lần thứ hai, là từ người mẹ ruột – u Hương”.
Cuối bài viết, Đinh Mạnh Ninh gửi lời nhắn nhủ tới cô giáo: “Con luôn tự nhủ với bản thân, không gặp được u, chắc chắn không thể nào có con ngày hôm nay. Con luôn suy nghĩ làm sao ít nhất có thể khiến u tự hào, chứ chưa biết làm thế nào để có thể giúp u nhẹ lòng, bớt vất vả – bớt những gánh nặng mà đáng ra ở tuổi u sẽ không còn phải mang trên vai nữa. Con yêu quý, kính trọng và thương u vô cùng”.































Speak Your Mind