
ca sĩ trẻ nhất được phong tặng danh hiệu NSND. Ảnh: FBNV
– Tôi không biết gì cho đến khi một đồng nghiệp báo tin. Lúc ấy tôi ngơ ngác khoảng 10 giây và mỉm cười hỏi lại “Thế là em trượt à?” (cười). Sau đó, tôi được biết có nhiều các anh chị nằm trong danh sách xét duyệt lại như mình thì tôi tự dặn lòng “Hãy xác định trượt đi để không phải hụt hẫng như 10 giây ấy nữa”. Và tôi đã quên luôn cảm giác đó. Tính cách tôi là thế! Nếu đã dặn lòng điều gì thì sẽ không chút lăn tăn và nhìn vào hướng khác, niềm vui khác ngay. Hơn nữa, việc tu dưỡng về đạo và đời đã giúp tôi giác ngộ mọi được mất trên đời này đều do duyên. Thuận duyên hay nghịch duyên đều có lý do của nó. Riêng bản thân, nếu thuận theo duyên thì sẽ được an nhiên trong bất cứ hoàn cảnh nào. Thế nên niềm vui đến với tôi thường được nhân lên nhưng nỗi buồn thì vơi đi phần nhiều và qua nhanh lắm.

nghệ sĩ Nhân dân. Ảnh: FBNV
Việc xét tặng danh hiệu đều phải dựa trên các tiêu chí cứng về huy chương và các tiêu chí mềm về sự cống hiến, sức ảnh hưởng. Trong số các huy chương chị đã gặt hái được, huy chương nào là dấu ấn lớn nhất đối với chị?
Khi biết mình được phong tặng danh hiệu NSND, người mà chị nghĩ đến đầu tiên là ai và muốn chia sẻ gì với người đó?

Phạm Phương Thảo cùng bố mẹ và gia đình em gái. Ảnh: FBNV
Tại sao lại là mẹ, vì năm 16 tuổi bắt đầu bước vào hoạt động nghệ thuật, lúc đó tuy tiền học đã được Đoàn Ca múa kịch và tỉnh lo nhưng tiền ăn vẫn phải tự túc. Bố mẹ làm ruộng, nhà rất nghèo, đông con đi học, vô cùng khó khăn. Để có một khoản tiền nhỏ cho tôi sinh hoạt hàng tháng, mẹ đã phải đi vay nợ rồi đợi mùa vụ trang trải dần. Bao nhiêu năm tôi đi học là bấy nhiêu năm mẹ nằm trong danh sách… nợ tiền ở địa phương. Nhưng mẹ không bao giờ lăn tăn, luôn một lòng động viên con cố gắng. Trước những danh hiệu cao quý với một người trẻ như tôi, đôi khi không dám nghĩ nhiều, chỉ đơn giản hiểu đó là một món quà vô giá tôi phấn đấu, dành tặng được cho bố mẹ.
Nhiều người cho rằng, lên NSND nghĩa là sẽ phải đối diện với nhiều áp lực hơn. Phải cẩn trọng hơn trong phát ngôn, ứng xử, cống hiến và sáng tạo. Chị nghĩ sao về điều này?
– Tôi không nghĩ nhiều đâu. Tính tôi thực ra hơi mâu thuẫn và đôi khi hơi mất ổn định. Nếu có nghĩ gì cũng ít khi tập trung, thường hay mơ mộng rồi nghĩ xiên xẹo bay bổng chứ ít khi nghiêm trọng hoá vấn đề, tuy nhiên lại rất rõ ràng thế này: Thứ nhất, với nghề, tôi làm gì cũng nghiêm túc, hết mình và trách nhiệm, nếu có lúc nào chưa tốt thì là do phong độ hôm ấy chỉ đến thế thôi, nên bằng lòng.
Thứ hai, tôi chưa bao giờ dùng từ cống hiến và rất kỵ dùng hai từ ấy. Vì nghề đã cho tôi quá nhiều thứ và hát là được hát chứ có mất gì đâu mà cống hiến? Đi hát hoặc có tiền, hoặc có danh… thậm chí có cả hai. Những chương trình thiện nguyện thì có cả sự thanh thản và mãn nguyện thì cống hiến cái gì?

Phạm Phương Thảo cho rằng, bản thân sẽ phải làm gì đó để xứng đáng với danh hiệu được trao tặng. Ảnh: FBNV
Tôi là lớp kế thừa thế hệ NSND Thu Hiền, NSND Thái Bảo… ở Nhà hát Ca múa nhạc Việt Nam, họ hát ở chiến trường bom đạn, không màng nguy hiểm để khích lệ chiến sỹ xung trận chẳng biết sống chết khi đang hát thế nào mà cứ hồn nhiên hát thôi. Với tôi đó mới xứng đáng gọi là cống hiến. Còn việc làm gì để xứng đáng với danh hiệu là do nhận thức và tự trọng mỗi người. Tôi hy vọng sẽ vẫn là Phương Thảo trong lòng mọi người.
Xét ở khía cạnh nào đó, trong dòng nhạc dân gian, chị là người gặt hái được thành công từ rất sớm. 16 tuổi bước vào nghề, có huy chương từ rất sớm và được phong tặng danh hiệu (NSƯT, NSND) cũng rất sớm. Chị có nghĩ vì thế mà mình phải làm nhiều điều hơn để trả ơn đời?
– Điều này thì có, thậm chí là ấp ủ nhiều hơn trước song lại thiếu tự tin vì tình hình kinh tế hiện tại. Nhưng tôi sẽ cố gắng xứng đáng với danh hiệu vì bản thân biết rõ duyên nợ với nghề, với cuộc đời này còn sâu nặng lắm.

Phạm Phương Thảo hiện sống ở ngoại ô, trong nhà vườn rộng 8000m2. Ảnh: FBNV
Chị nghĩ sao nếu nhiều người nói chị là NSND trẻ nhất và giàu nhất làng dân gian?
– Không nghĩ gì chỉ thấy sướng thôi (cười lớn). Trên đời này làm gì có ai biết được nhà ai có bao nhiêu tiền mà đánh giá ai giàu nhất với giàu bét nhỉ? Nhưng nếu được phong đứng đầu nhiều thứ thì mình cứ nhận vì chỉ có vui thêm chứ không mất gì cả. Tôi cũng rất cảm ơn nếu cứ được quan tâm ở nhiều khía cạnh như thế!
Việc chị về sống ở ngoại thành, trong khu đất hơn 8000m2 và thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu đã thay đổi chị như thế nào? Ở cách xa nội thành có trở ngại gì việc chị hoạt động nghệ thuật?
– Việc xây đền thờ Phật Thánh là một phần sứ mệnh của tôi khi đến với cuộc đời kiếp này. Sống có đạo cho tôi sự an nhiên, thanh thản và luôn hồn nhiên như cây cỏ trước mọi buồn vui. Dù đi diễn, đi chơi, đi lễ… thì đều có thời khoá biểu hàng tuần nên không có trở ngại nào với tôi trong mọi việc mà ngược lại, cuộc sống ngoại ô cho tôi khoẻ hơn, thong dong, tự tại và hạnh phúc nhiều hơn.































Speak Your Mind