Biên kịch Trịnh Thanh Nhã, vợ của nhà văn Lê Phương – biên kịch phim Biệt động Sài Gòn xót xa chia sẻ với Dân Việtđạo diễnĐiện ảnh Long Vân – Lê Phương đã cùng khuất bóng. Trống vắng quá.

đạo diễn Long Vân (ngoài cùng bên phải) đang làm phim Biệt động Sài Gòn. Ảnh: FBNV
đạo diễn Long Vân nhưng chưa từng được trao tặng danh hiệu
Niềm vui thường trực của ông là nhậu. Lúc nhậu ông chỉ uống chứ không ăn. Trong cuộc “trà dư tửu hậu” mà nói lệch ra ngoài phim ảnh thì ông im lặng. Chỉ khi nào nói đến phim thì ông mới linh hoạt và hào hứng một cách lạ lùng. Ông không thích những câu chuyện trong đời sống thường nhật vì ông không phải lo toan gì. Còn các quan hệ bạn bè ông không tranh luận với ai bao giờ. Chỉ trong các tranh luận về công việc thì ông có thể cãi nhau với biên kịch triền miên để đi tới đồng thuận.
Mọi người cũng nói với ông rằng: “Anh hoàn toàn có thể được giải thưởng Nhà nước” nhưng ông bảo “Phiền lắm!”. Ông thấy các thủ tục hành chính rất phiền phức chứ không phải ông kiêu ngạo. Ông thấy ai được giải thường gì ông cũng vui, mừng cho họ. Nhưng với bản thân mình không bao giờ ông nghĩ rằng mình đã cống hiến cái này thì phải được cái gì.

đạo diễn Long Vân chưa từng có danh hiệu nào. Ảnh: TL
Chưa bao giờ tôi nghe thấy ông đề cập đến nội dung tương tự. Có ai nói đến ông cũng đều gạt đi ông bảo “Mệt lắm”. Có thể trong ý thức của ông những giải thưởng chỉ mang lại một số tiền bạc thôi, mà ông không cần tiền. Chồng tôi cũng thế nên tôi rất hiểu. Họ không nghĩ đến danh hiệu, giá trị giải thưởng, không có trong suy nghĩ của họ chứ không phải họ coi thường. Họ không có thời gian cho việc ấy.
Còn sau nay khi đã yếu rồi, những ý nghĩ về các dự án vẫn ở trong đầu ông. Ông vẫn giữ kịch bản và mong muốn để làm được nó. Không được thì ông cứ nghĩ, loay hoay tìm mối quan hệ, tìm cách để làm được nó.
Vợ chồng tôi và ông gặp nhau khá nhiều, thỉnh thoảng nhớ nhau lại gọi nhau ra cà phê. Tôi thấy hai ông lại “âm mưu”. Quanh năm ngày tháng như thế mà lực bất tòng tâm không làm được. Nhưng hai ông cũng không thấy buồn về điều đó, vẫn cứ “âm mưu” đến đâu được đến đó. Tôi hay đùa hai ông cứ gặp nhau là “âm mưu” kiểu “cái này phải gặp ông này sẽ làm được cho mình”. Tôi không bao giờ nghe thấy các ông nói “Đáng lẽ ai đó phải cho mình cái này cái kia”.
Tôi nhớ có Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 8, lúc đó Biệt động Sài Gòn rất có tiếng vang. Tập 3 được đưa vào tranh giải. Tất cả mọi người đều nói phim sẽ đoạt giải, nhưng cuối cùng không được giải. Sau đó tôi thấy ông nằm quay mặt vào tường khách sạn, ông rất buồn. Nhưng chỉ thế thôi rồi hôm sau ông qua hết. Sau đó không bao giờ ông nhắc lại chuyện đó hay trách móc ai. Năm đó Hãng phim truyện Việt Nam chiếm gần hết giải của Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 8 nhưng ông không có một giải thưởng nào. Bộ phim Biệt động Sài Gòn cũng chưa từng có giải thưởng nào.
Tôi cũng từng nói với chị Kim Cương là làm hồ sơ cho ông xét nhưng chị bảo “Ông có cần đâu!”. Cả gia đình đều như vậy”.
Vẫn biết rằng “sinh, lão, bệnh, tử”… nhưng sao lòng cứ nặng trĩu khi phải chia ly những nguời thầy, nguời anh và người bạn. Vĩnh biệt anh – mong anh ra đi thanh thản và cầu xin cho anh sớm tiêu diêu nơi miền cực lạc anh nhé”.































Speak Your Mind