Mặc dù có không ít bạn bè và người quen, Rohit Singla, một Thạc sĩ, Nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Vancouver, Canada cho biết anh cảm thấy cô đơn “toàn thời gian”. “Tôi nghĩ về cơ bản, tôi là 1 người cô đơn” , người đàn ông 31 tuổi nói. Đằng sau một người đàn ông có học thức, bằng cấp và địa vị xã hội là một người thiếu sự kết nối sâu sắc, sự quan tâm từ người khác.
Với Rohit, việc gặp gỡ bạn bè lâu năm chỉ càng làm nhấn mạnh khoảng cách vô hình đã quá xa giữa anh và bạn bè, những người giờ đây đều đã tập trung vào mối quan hệ với bạn gái/bạn trai hoặc vợ chồng của họ thay vì tình bạn. Khi nhóm chat với bạn bè luôn gặp tình trạng “xem không rep”, Rohit biết mình chỉ là ưu tiên phía dưới trong danh sách của bạn bè.
Chỉ thi thoảng, Rohit cảm thấy ấm áp khi có người bạn nào đó chủ động hỏi thăm anh đang như thế nào. Nhưng những cảm xúc đó chỉ thoáng qua. Còn lại phần lớn thời gian trong cuộc sống, Rohit sống cô lập về mặt cảm xúc với thế giới bên ngoài: “Cô đơn là cảm giác âm ỉ và kéo dài liên tục”.
Cô đơn là một “đại dịch”
Câu chuyện của Rohit không có gì bất ngờ vì hiện nay, nó đã quá phổ biến. Trong thập kỷ qua, sự cô đơn đã đạt đến cái gọi là mức độ “dịch bệnh”, khi các quan chức y tế công cộng cũng như các nhà nghiên cứu đều đã định lượng các tác động đến sức khỏe tinh thần và thể chất của việc sống cô lập với xã hội là có thật và nguy hại.
Trong xã hội hiện đại, chúng ta có vô vàn cách để cảm thấy cô đơn. Cô đơn có thể là nỗi sợ hãi cô lập khi không tìm được vị trí của mình trên thế giới, là cảm giác xa lạ dù xung quanh là những gương mặt quen thuộc. Đó có thể là sự đau buồn sau khi mất đi một người bạn yêu thương. Cô đơn có thể là cảm giác không có kết nối với người khác, không thể thấu hiểu, đồng cảm với bất kì ai. Hay nó cũng có thể đơn giản là bạn cảm thấy lo lắng khi nhớ lại đã bao lâu rồi bạn chưa gặp lại người bạn thân nhất của mình.
![]()
Ảnh minh họa































Speak Your Mind