Rock Việt đã bao giờ “sống” đâu mà “chết”?
Đây là một câu hỏi thậm xưng đúng nghĩa. Ngay cả khi Don MacLean cất lên câu hát “The day the music died” cảm thán sau tai nạn máy bay của Buddy Holly và Ritchie Valens đi nữa, cũng chẳng ai nghĩ âm nhạc đã chết. Âm nhạc không bao giờ chết. Rock bất tử. Nhưng chính nỗi buồn khi chứng kiến thế giới rock không còn náo nhiệt như quá khứ mà họ luôn hồi tưởng, rock fans đặt ra câu hỏi thậm xưng ấy như một cái cớ để củng cố thêm tình yêu trong mình.

Bức Tường từng cùng một số ban nhạc tạo ra “thời kỳ” của Rock. Ảnh: TL
Ở Việt Nam, câu hỏi này cũng không phải lạ lẫm gì. Song, với những người yêu rock Việt, họ có cảm nhận đó dai dẳng và sâu sắc hơn, khi thị trường âm nhạc dường như vẫn chưa có cánh cửa đủ rộng nào dành cho dòng nhạc mà họ yêu thích. Và riêng với câu hỏi này của những fans rock Việt, câu trả lời nên là một câu hỏi khác “Rock đã bao giờ “sống” đâu mà có sự chết?”.
Hỏi cắc cớ như thế, ắt rất dễ bị ném đá bởi sự giận dữ của fans rock, nhất là những fans cực đoan. Tuy nhiên, hãy nhìn chữ “sống” kia trong ngoặc kép. Thực tế, rock chưa thể “sống” nổi trong một thị trường văn hoá đại chúng Việt Nam mà chủ đạo là gu thưởng thức tương đối một màu.
Không mấy nhà sản xuất dám đứng ra tổ chức các concert cho rock, trừ phi phải có tài trợ khủng. Giá vé cho Rock cũng luôn thấp hơn so với các dòng nhạc phổ biến khác, dù chất lượng nghệ thuật nhiều khi còn cao hơn rất nhiều. Một ví dụ rất điển hình mà chúng ta có thể nhìn thấy chính là kể từ khi nhà tài trợ quyết định chia tay, Rock Storms đã không còn nữa. Từ đó, những lá cờ của Ngũ Cung hay Microwave, Bức Tường cũng không còn được phất lên trong những sân vận động đông người.

Chill band – thế hệ mới được kỳ vọng sẽ mang đến nhiều sắc thái mới cho Rock Việt. Ảnh: FBNV
Khi không có đầu tư đều đặn, sản phẩm Rock cũng ra mắt rất thưa thớt. Mà khốn nỗi, đã ra mắt thưa thớt như vậy, chúng lại không được “trang bị tận răng” như các thể loại nhạc khác. Nếu điểm lại, kể từ năm 2000 tới nay, có lẽ số MV Rock Việt chưa tới con số 20. Mà âm nhạc đại chúng thời đại này lại đòi hỏi rất nhiều thứ để thu hút khán giả. Rock có đặc biệt đến mấy đi nữa cũng không thể nằm ngoài vòng quay đó. Bởi thế, việc mở rộng tệp khán giả của Rock luôn gần như giậm chân tại chỗ.
Trong khi đó, fans Rock lại thiên về “chất”. Họ xem những hành động kiểu như fans Sơn Tùng M-TP cày views cho “boss” của mình là phù phiếm. Họ không thực hành những hành động kiểu ấy và bỏ qua chi tiết là sản phẩm Rock cũng cần sống bằng lượt nghe, lượt xem như bất kỳ loại hình âm nhạc nào.
Đó chính là thứ đủ để chúng ta nói rằng “Rock đã “sống” bao giờ đâu mà có sự chết?”.
Ai, cái gì sẽ làm Rock Việt “hồi sinh”?

Microwave và Chill sẽ là hai ban nhạc tham gia series rock mới mẻ có tên Just Rock. Ảnh: FBNV
Các band Rock trẻ sau này bắt đầu chăm ra sản phẩm hơn. Những band nhạc như Giấy Gấp, Dấu Vân Tay, Cá Hồi Hoang, Gác Mái, Tầng 13… đã bắt đầu ý thức hơn về chuyện cần phải ra single liên tục để có cái mới cho khán giả. Họ cũng bắt đầu mềm hoá âm nhạc của mình bằng giai điệu dễ nghe hơn, ca từ gần gũi hơn. Nhưng thực tế, nỗ lực đó chỉ cho thấy sự thay đổi tích cực của Rock Việt so với chính nó cách đây hơn chục năm. Rock vẫn chưa thể nào so sánh sòng phẳng trên thị trường với các dòng nhạc khác khi mà đòi hỏi đầu tư luôn là vô tiền khoáng hậu.
2024 đang hứa hẹn hơi với vài nhà sản xuất chương trình trẻ tuổi gan dạ với niềm đam mê rock của mình mà ví dụ điển hình nhất là show rock “Just Rock” ngày 8/3 tới đây ở nhà thi đấu Hồ Xuân Hương, TPHCM. Rock cần thêm những nhà sản xuất chương trình liều lĩnh như thế để tạo cho nó một sức sống thực thụ. Và phép thử giá vé, phép thử tài trợ sẽ xem họ kiên định được bao lâu với đam mê ấy. Nếu sự kiên định đủ để tập cho thị trường một thói quen, chắc chắn, lúc đó Rock sẽ có một đời sống đúng nghĩa.
Nhưng cơ bản hơn cả vẫn phải là khán giả. Chỉ có cách mở rộng tệp khán giả mới có thể kích thích nhu cầu và khiến nhiều nhà sản xuất chương trình quan tâm hơn tới rock. Khán giả Rock hiện nay có thể vẫn dễ dàng mở lòng nghe các thể loại nhạc khác (đây là thay đổi rất lớn so với thế hệ cũ) song đa số khá giả các dòng nhạc khác vẫn giữ định kiến về Rock như nhiều thập niên trước: ồn ào và kích động.
Và không chỉ các nhà sản xuất chương trình, chính các nhà tổ chức các giải thưởng cũng phải có sự quan tâm tới Rock. Nếu đặt các nghệ sĩ, tác phẩm Rock vào đề cử cùng với các dòng nhạc khác và đánh giá trên tiêu chí lựa chọn của công chúng, điều đó sẽ là “tiêu diệt rock” chứ không phải ủng hộ Rock. Rock là một thế giới khác biệt và nó cần được đặt ở một vị trí ghi nhận riêng, với giải thưởng riêng, trang trọng ngang hàng với các dòng nhạc phổ thông còn lại.






























Speak Your Mind