Vào thời nhà Tống, không chỉ chồng mới có thể ly dị vợ mà vợ cũng có thể ly dị chồng.
Đây là một trường hợp bất hòa tình cảm và chia tay trong hòa bình giữa hai vợ chồng.
Ngoài ra còn có “Chương Nguyên Bật Khuynh hơi xấu xí nhưng ham học, cưới vợ Trần thị vô cùng xinh đẹp. Kết hôn chưa được bao lâu, Trần thị tự lên tiếng muốn chia tay với chồng”.
Tức là người vợ không ưa chồng mình xấu xí, bỏ bê mình vì nghiện đọc sách. Sau khi bàn bạc với nhau, hai bên quyết định ly hôn.
Thậm chí còn có: “Trịnh Thân, người kinh thành, nhà nghèo vô cùng, vợ bỏ đi tìm người khác”.
Nguyên nhân là do người vợ không thích sự nghèo khó của chồng nên đã chủ động đòi ly hôn.
Hơn nữa, nhà Tống còn có sự bảo hộ đặc biệt đối với phụ nữ:
– “Nếu người vợ không thể tự nuôi sống bản thân thì được phép thay đổi địa vị”. Nếu chồng không cấp dưỡng được cho vợ thì vợ có quyền yêu cầu ly hôn.
– “Chồng đi ba năm không về, vợ có quyền lấy chồng khác”. Nếu chồng đi ba năm mà vợ không nhận được tin tức thì cô có quyền tái giá.
– “Nếu bị họ hàng nhà chồng hạo hành và cưỡng hiếp, dù chuyện chưa thành mà vợ muốn bỏ đi thì không ai có quyền ngăn cản”. Người nhà chồng trơ tráo tìm cách bạo hành vợ, vợ cũng có quyền nộp đơn xin ly hôn.
Hôn nhân không hạnh phúc, đôi bên chia tay trong vui vẻ.
Trong “Tôn thị ký” do Khưu Tuấn thời nhà Tống viết, có một thiếu nữ Tôn thị, trải qua ba lần kết hôn và cuối cùng được phong là mệnh phụ – một danh xưng có địa vị thuộc về phụ nữ.
Về phong tục dân gian đời Tống, thời Bắc Tống rất cởi mở, thời Nam Tống không bảo thủ. Có rất nhiều ghi chép và tiểu thuyết từ thời nhà Tống có thể chứng minh rằng vào thời điểm đó, nhiều người ở tầng lớp trung lưu và hạ lưu sở hữu tình yêu tự do, không có quan niệm “sống chết là chuyện nhỏ, mất trong trắng là chuyện lớn”.
Nguồn: The Paper



































Speak Your Mind