Khi còn là sinh viên Đại học Hà Nội từ những năm 2010, tôi đã khá bất ngờ khi lần đầu mới nhập học. Sinh viên trường tôi ăn mặc rất thoải mái, nhiều anh chị mặc váy ngắn, quần đùi đi học, bất kể xuân hạ thu đông. Bất ngờ không có nghĩa tôi phản đối, chỉ là bước chuyển từ môi trường cấp ba lên môi trường đại học với một học sinh tỉnh lẻ có phần hơi đột ngột.
Sau hàng chục năm trở lại trường, tôi thấy sinh viên trường tôi vẫn vậy. Các thầy cô không mấy khi có ý kiến về trang phục của sinh viên và việc học sinh mặc trang phục thoải mái, đặc biệt các bạn nữ, không có mối tương quan nào với thành tích học tập hay phẩm chất đạo đức của họ.
Tôi không thích việc đánh giá người khác, đặc biệt đánh giá người khác ở vẻ bề ngoài, dù là bất kể nam hay nữ. Tại nhiều quốc gia, việc đưa ra những đánh giá về ngoại hình là một điều thô lỗ mà mọi người nên tránh. Bạn có thể không cần nghĩ tới những lý do sâu xa đằng sau những đánh giá về cơ thể phụ nữ, chỉ cần biết rằng mối quan hệ có thể rạn nứt hay công việc có thể bị ảnh hưởng (tưởng tượng một nhân viên nam đưa đánh giá về cách ăn mặc của sếp nữ), tôi nghĩ bạn nên dừng việc đó lại.
Ai cũng có quyền lên tiếng, nam giới cũng như phụ nữ. Điều quan trọng cần biết là giới hạn của việc lên tiếng, đặc biệt khi lên tiếng bình luận về trang phục của người khác. Bạn có quyền lên tiếng nếu hôm đó vợ bạn mặc một chiếc áo ngắn tay trong khi trời trở lạnh, bạn có quyền lên tiếng khi vợ bạn định mặc một chiếc áo không phù hợp để đi dự một tang lễ.




































Speak Your Mind