“Khi đóng cảnh tình cảm với Lan Hương, tôi cũng phải dò ý anh Tất Bình”
Những năm 1990, anh nổi tiếng với một loạt vai diễn trong các bộ phim như: “Những người sống bên tôi”, “12A và 4H”, “Người thổi tù và hàng tổng”. Đó chắc hẳn là những vai diễn để đời, sau nhiều năm anh lận đận tại sân khấu kịch?
– Tôi cũng không biết thế nào là vai diễn để đời, chỉ biết rằng, những nhân vật kể trên đánh dấu một giai đoạn mới – giai đoạn mình bắt đầu có dấu ấn trong lòng khán giả.
May mắn của tôi là phim có kịch bản tốt, câu chuyện hay. Vả lại, thời điểm đó, chúng tôi chưa có điều kiện để làm phim nhiều. Mỗi tác phẩm có cơ hội được sản xuất, cả đoàn đều vô cùng tâm huyết và không bị chi phối bởi thứ gì cả.
Nhiều người nhận định: Nhân vật Thi trong ” Những người sống bên tôi” khi ấy dường như được đo ni đóng giày cho Quốc Tuấn. Không biết cơ duyên nào đã đưa anh đến với vai diễn này?
– Trước khi tham gia Những người sống bên tôi , tôi có làm phim đầu tiên với anh Tất Bình – Cuốn sổ ghi đời . Sau tác phẩm đó, anh Bình chắc cũng ưng nên lại gọi tôi đi “chiến đấu tiếp” (cười).
Những người sống bên tôi sản xuất năm 1995, là tác phẩm đầu tiên của truyền hình Việt Nam dài tới 5 tập, mỗi tập kéo dài 60 phút, những phim khác cùng lắm chỉ dài 2 – 3 tập.
Sau khi ra mắt, sự thành công của bộ phim khiến tôi cũng bất ngờ. Mọi người yêu nhân vật Thi quá, yêu lây sang cả tôi. Thậm chí, khán giả nghĩ ngoài đời tôi cũng như Thi.
Thật ra, tôi đâu được như vậy. Ở ngoài, tôi cũng lúc này, lúc khác và có khi “xấu tính” lắm (cười).
Quốc Tuấn trong vai thầy giáo Thi phim “Những người sống bên tôi” (trái) và thầy giáo Minh trong phim “12A và 4H”. (Ảnh: Tư liệu).
– Tất nhiên là ngại chứ, dù với tôi, anh Bình là người anh cả về tuổi đời cũng như tuổi nghề. Tôi biết anh chuyên nghiệp nhưng vẫn phải né đi những cảnh thân mật, hay dò ý anh trước.
Tôi vẫn nhớ, có những phân cảnh, thấy chúng tôi diễn có phần gượng gạo, anh Tất Bình bảo: “Đấy, tập đi, tao đi ra chỗ khác cho hai đứa thoải mái”.
Bên cạnh Lan Hương, anh cũng đóng với những người đẹp khác trên màn ảnh như: Nguyệt Hằng, Khánh Huyền. Bạn diễn nào anh thấy mình hợp nhất?
Với tôi, có lẽ Khánh Huyền để lại nhiều ấn tượng. Bạn ấy là người mang phong cách thành thị, cũng bởi vậy, khi được mời đóng một vai nông thôn, Huyền rất hoang mang và bối rối.
Cát-xê đôi khi không đủ mua quần áo để đóng phim
Đóng cặp với toàn những mỹ nhân hàng đầu, có khi nào anh bị “say nắng” bạn diễn?
Cũng bởi vậy, tôi và bạn diễn chỉ coi nhau như anh em, bạn bè trong công việc, cả hai thoải mái chứ không gượng ép gì.
Vậy còn về phía anh, anh có khi nào bị bạn gái ghen?
Tôi tò mò một chút, mức cát-xê khi đó anh nhận được cho mỗi bộ phim có giúp anh sống dư giả?
– Ngày đó, cát-xê không như bây giờ, gọi đúng từ là “vắt mũi đút miệng”. Có bạn đóng cùng tôi, chưa hết phim đã phải ứng hết tiền. Lúc đó anh em làm vì đam mê, vì công việc chứ thực sự không phải vì tiền, bởi nếu làm vì tiền thì tủi thân lắm.
Thu nhập không nhiều, công việc lại vất vả, thời điểm đó, có lúc nào anh nghĩ mình… bỏ quách đi?
Khi ngồi chấm thi ở trường Sân khấu – Điện ảnh, có lần, tôi nói với các bạn trẻ: “Việc đầu tiên khi vào đây là các bạn phải hiếu thắng. Nếu cứ xác định tôi dĩ hòa vĩ quý, tôi muốn sống một cuộc đời bình bình thì muôn đời các bạn chỉ đóng vai quần chúng. Sống nhạt nhòa như thế để làm gì? An phận trong nghệ thuật là vứt đi rồi, mà không những thế, anh còn làm hại cho nền nghệ thuật”.
“Tôi chỉ muốn gánh hết đau đớn cho con”
Sau những thăng trầm của cuộc sống, đã khi nào anh nghĩ, vai diễn đang vận vào đời mình?
Những vai diễn của anh được lưu giữ trong ký ức của rất nhiều thế hệ khán giả, thế nhưng, ngoài đời, hành trình của anh và Bôm còn lay động công chúng nhiều hơn thế. Sau khi đã vượt qua nhiều chông gai cùng con, có bao giờ anh nghĩ giá như cuộc sống của mình may mắn hơn, Bôm khỏe mạnh hơn, con đường nghệ thuật của mình có thể đã khác?
– Có chứ, đó là cái ai cũng nhìn thấy bởi trong nhiều giai đoạn, thời gian tôi dành cho Bôm là tuyệt đối, cả về tinh thần, sức lực và tiền bạc. Công việc của tôi cũng bị chậm đi, mất nhiều cơ hội.
Thế nhưng, cái được thì nhiều lắm. Đầu tiên là con mình, đó là thứ không gì thay thế được. Bên cạnh đó, tôi biết mình được mọi người yêu quý thế nào, đầu tiên là qua các tác phẩm của mình, sau đó là những chia sẻ được đón nhận và đồng cảm. Tình cảm ấy động viên tôi rất lớn để tiếp tục hành trình phía trước.
Khi đưa câu chuyện của Bôm lên sau gần 20 năm chiến đấu thầm lặng, tôi không định làm gì cả, chỉ đơn giản muốn chia sẻ kinh nghiệm với mọi người. Nhiều năm đồng hành cùng con, tôi biết bệnh của Bôm rất đặc biệt, có nhiều người còn không biết nó là gì, cũng vì thế loay hoay trong việc chăm sóc con. Sau đó, tôi không ngờ là hiệu ứng lan tỏa lại lớn tới vậy.
Được và mất – mình nói chuyện với nhau thì đơn giản thế thôi, chứ nhiều khi cũng khó để phân định rành rọt.
Đây là số phận rồi, nhìn lại có thời điểm tôi cũng tuyệt vọng và đau khổ tột cùng. Thế nhưng, ánh sáng cuối đường hầm vẫn hiện ra. Đó là khi bệnh của Bôm được cải thiện, tiến triển với sự giúp đỡ tận lực của nhiều bạn bè, bác sĩ.
Trong quá trình đó, chắc hẳn đã nhiều lần anh phải nuốt nước mắt vào trong?
– Có chứ, rất nhiều. Tôi vẫn nhớ ngày mẹ Bôm mổ đẻ. Thường khi sinh con xong, các cháu sẽ về nằm với mẹ. Bôm còn yếu, tôi không dám nói cho mẹ Bôm vội, chỉ bảo con đang nằm lồng kính. Đến 5,7 ngày sau, tôi mới dần kể chuyện để cô ấy chuẩn bị tinh thần.
Khoảnh khắc ấy, tôi đau đớn lắm. Thế nhưng, tôi không thể chia sẻ với mẹ Bôm, còn phải giấu đi để cô ấy không bị sốc. Lẽ ra, trong sự đau khổ, vợ chồng có thể chia sẻ với nhau, vỗ về nhau, thế nhưng lúc đó, tôi phải cười thật tươi, phải “bốc phét” là ông khóc tướng lên rồi cầm chân là đạp, rồi sau đó mới bảo là con yếu…
Những năm tháng qua, Bôm cũng truyền động lực cho tôi rất nhiều. Có những lần phẫu thuật xong, mặt sưng vù, máu me be bét, con hơi hé mắt nhìn tôi nhưng vẫn an ủi bố: “Con không sao cả, ca mổ tốt lắm”. Tôi nhìn con, xót xa lắm, chỉ muốn gánh hết tất cả những đau đớn cho con.
Bôm giờ vẫn còn phải chữa nhiều, thực hiện nhiều ca phẫu thuật nữa. Con cũng chờ đợi thẩm mỹ lại cho đẹp trai để còn lấy vợ (cười).
Trong cách nuôi dạy Bôm, anh là người cha như thế nào?
– Bất kỳ ai cũng có điểm tốt, xấu, tôi cũng vậy thôi. Thế nhưng, từ khi có Bôm, tôi ngay ngắn hơn, không có điều kiện để bộc lộ. Cuộc sống tôi cứ cuốn theo Bôm, đến nay đã là 22 năm rồi, từ ngày con chào đời.
Tôi chân thành và có trách nhiệm nên cũng truyền cho Bôm cái đó, dù cuộc sống có thế nào thì mình vẫn cố gắng tử tế. Chỉ có như vậy, con mới hòa nhập với xã hội, mới được mọi người yêu thương, đó vẫn là thứ quan trọng nhất.
Thứ 2 là tôi luôn dạy con phải tự tin vào bản thân mình, cố gắng làm những gì mình mơ ước. Bôm yêu âm nhạc thì phải làm đến cùng, phải lao động và tập trung vào âm nhạc. Tôi nói với con, bất cứ ngành nghề nào cũng khó khăn, làm nghệ thuật càng khó khăn gấp bội. Lười biếng, không tự tin thì chẳng bao giờ thành công cả.
Thời gian tới, anh có dự định gì trong việc đồng hành cùng Bôm?
– Lẽ ra Bôm chuẩn bị phẫu thuật thẩm mỹ hai bên mặt, tuy nhiên, ca phẫu thuật khá phức tạp nên chưa thể thực hiện. Sắp tới, khi đoàn bác sĩ từ Anh tới Bệnh viện Việt Đức, con sẽ ưu tiên làm răng trước để ăn uống bình thường. Trước đó, do ảnh hưởng của dịch Covid-19, bác sĩ không sang được, Bôm bị làm trễ mất 4,5 năm nên con chỉ có thể ăn cháo.
Sau khi chia sẻ câu chuyện của mình, tôi may mắn được các bác sĩ giỏi tư vấn. Tôi biết ơn vì ai cũng muốn giúp gia đình tôi, mong những điều tốt lành tới cho Bôm.
Cảm ơn anh vì những chia sẻ!































Speak Your Mind