Có những bộ phim đẹp đến mức khiến người ta không thể nào quên. Nhưng cũng có những tác phẩm khiến người ta không thể nào xem lại lần hai, không phải vì nó không hay, mà vì nó quá hay, đến mức đau đớn. Điều Kỳ Diệu Ở Phòng Giam Số 7 là một bộ phim như thế. Từ khi ra mắt năm 2013 đến nay, tác phẩm này vẫn là một vết cắt âm ỉ trong lòng khán giả Hàn Quốc và khán giả toàn châu Á. Nó đẹp, nhưng cái đẹp của nó là sự đau lòng ròng rã, là thứ cảm xúc mà một lần chạm vào đã đủ ám ảnh cả đời.
Dựa trên vụ án có thật, sự thật còn đau hơn cả hư cấu
Ở nơi tưởng như tăm tối và vô cảm nhất – nhà tù, tình người lại được thắp lên kỳ diệu. Những người bạn tù cùng phòng giam số 7 ban đầu hoài nghi và sợ hãi Yong Goo dần nhận ra sự trong sáng và vô tội của anh. Họ đã liều mình để lén đưa cô bé Ye Sung vào trong trại giam, để cha con được sống cùng nhau những ngày cuối cùng, như một gia đình nhỏ. Những khoảnh khắc ấy, khi Ye Sung chơi đùa, ngủ trong vòng tay cha, cùng các chú bạn tù tổ chức sinh nhật là ánh sáng duy nhất giữa bóng tối tràn ngập nỗi đau.
Thế nhưng phép màu không tồn tại mãi mãi. Yong Goo vẫn bị đưa đi thi hành án. Anh không thể biện hộ cho mình, không thể kêu oan, không thể bảo vệ bản thân, chỉ còn biết lặng lẽ mỉm cười, gắng gượng an ủi con gái và những người bạn tù. Cảnh anh bị kéo đi, tiếng khóc xé lòng của Ye Sung, đôi tay nhỏ xíu bám chặt lấy song sắt… là những khoảnh khắc không ai có thể quên được.
Không ai muốn xem lại vì không thể chịu thêm một lần đau đớn





































Speak Your Mind