
Trao đổi với Dân Việtnghệ sĩ Xuân Hinh cũng cho biết, cuốn tự truyện này là đầu tiên nhưng cũng có lẽ sẽ là duy nhất trong cuộc đời ông. Để có được cuốn tự truyện này, ông cùng đội ngũ chấp bút phải ngồi với nhau nhiều buổi. Và sau khi hoàn thành bản thảo, ông phải “duyệt lên duyệt xuống” nhiều lần, đọc kỹ từng chữ, từng câu… vì muốn mỗi lời mình kể là những lời chân thật nhất.
Tôi từng nghe ở đâu đó rằng, cuộc đời của một con người từ khi sinh ra đến khi về già rồi chết đi, giống như một cuốn tiểu thuyết vậy. Đó là một hành trình có đầy đủ mọi cung bậc cảm xúc, có cao trào được tạo nên từ những nhân vật chính diện và phản diện, có ân oán, có tình yêu… Không ai có thể sống, làm việc suốt cả cuộc đời mà chỉ đơn độc một mình, không liên quan tới người khác. Và tôi – một người làm nghệ thuật thì tất nhiên sẽ có một cuộc đời được bao quanh bởi hàng ngàn, hàng triệu nhân tố.
Mình viết như thế nào cho phải? Bởi, có chọn kể theo cách nào thì cũng sẽ ít nhiều liên quan tới người khác; mà những người có liên quan ấy, hầu hết lại là người của công chúng, giống như tôi. Họ có thoải mái đón nhận câu chuyện được kể ra từ góc nhìn của tôi hay không? Nhất là khi tôi luôn thích sự thẳng thắn, thành thật – điều không chỉ là tính cách mà còn là quan điểm sống của tôi.

Là một nghệ sĩ, tôi muốn được công chúng biết và quan tâm đến mình qua những tác phẩm nghệ thuật mà tôi đã và đang cống hiến. Tôi không muốn lôi kéo sự quan tâm của công chúng bằng những chuyện riêng phía ngoài sân khấu.
Có nghĩa, câu chuyện tôi chọn kể, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến đồng nghiệp, bạn bè tôi theo cách không chắc khiến họ thoải mái. Đây có lẽ là lý do lớn nhất khiến tôi chần chừ mãi việc bắt đầu viết một cuốn sách về cuộc đời mình.
Thế rồi vào một ngày nắng như đổ lửa giữa mùa hè 2024, một lần nữa, lời đề nghị viết một cuốn sách về tôi lại đến. Như trên đã chia sẻ, khi giảm bớt áp lực công việc, tôi có nhiều thời gian cho chính mình. Và, tôi bắt đầu cẩn thận suy nghĩ về lời đề nghị này…
Cho tới khi cơn bão số 3 (Yagi) ập đến. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, mọi thứ xung quanh tôi tan hoang, những tin tức đau lòng về thiệt hại của đồng bào dồn dập khắp nơi. Mọi thứ diễn biến quá nhanh, theo cách không thể lường trước được. Hoặc có thể vì không quen lường đến những việc đau thương nên chúng ta dễ rơi vào trạng thái sững sờ, bàng hoàng khi những thứ tươi đẹp mới đó mà tan tành cả!
Khi cơn bão qua đi, tôi bước vào khu vườn của Bảo tàng Đạo Mẫu – công trình tâm huyết của cả cuộc đời tôi, tự mình quét từng chiếc lá, nhặt từng cành cây gãy, cảm thấy lạ kỳ vì cả khu vườn rộng lớn không có một cây nào bị bật gốc. Hình ảnh khu vườn với những gốc cây kiên cường, vững vàng khiến tôi suy ngẫm rất nhiều, thậm chí, có cả một chút tâm linh giữa dòng suy nghĩ ấy. Phải chăng, sự vững chãi ấy được tạo thành từ sức mạnh của sự liên kết, sự hài hòa hợp lý giữa con người với thiên nhiên.
Đó chính là lúc tôi quyết định gật đầu đồng ý cho ra đời cuốn sách này. Khi đã đủ duyên thì mọi việc ắt sẽ tới!”.
“Tác phẩm” thành công nhất của cuộc đời chính là hai đứa con
Ông luôn đau đáu với những suy nghĩ, làm sao để trao truyền nghệ thuật dân tộc tới thế hệ trẻ. Tham vọng của ông không dừng lại ở việc thổi lớn tình yêu dành cho văn hóa dân tộc trong lòng các bạn trẻ mà là có thể đào tạo được một thế hệ kế thừa đủ quan tâm, đủ yêu thích, đủ khả năng phát triển và truyền bá văn hóa dân tộc cho hậu thế.

Cho tới thời điểm hiện tại, tôi tự thấy cuộc sống của mình hạnh phúc, viên mãn với “tác phẩm” thành công nhất của cuộc đời chính là hai đứa con.
Từ đầu tôi đã nói về những mong muốn mà tôi ấp ủ từ rất lâu, đó là trao truyền lại tình yêu, nguồn cảm hứng về văn hóa dân gian cho thế hệ trẻ. Thế nên, quyển sách này hay những hoạt động nghệ thuật của tôi về sau, đều là để phục vụ cho nỗi niềm đau đáu ấy.

“Tôi hy vọng, cuốn sách này sẽ mang tới cho bạn cái nhìn toàn diện, chân thực về một Xuân Hinh trong cuộc sống đời thường và nghệ thuật. Vì cuốn sách chính là món quà Xuân Hinh muốn gửi tới những người đã yêu mến, dõi theo Xuân Hinh trong suốt hành trình hơn bốn mươi năm hoạt động nghệ thuật đã qua. Đó là một lời cảm ơn.

Bởi nếu không có khán giả thương yêu gần năm thập kỷ qua, thì đã không có một Xuân Hinh là “kẻ chọc cười dân dã” trong nghề, trong đời. Quả thật, không có sự lưu giữ nào, không có sự truyền thông, quảng bá nào lớn lao, nhanh chóng và bền vững bằng sự lưu truyền từ chính công chúng.
×






























Speak Your Mind