Tôi năm nay 30 tuổi. Hôm trước, khi xem lại phim Sex Education, đến đoạn cô giáo của Maeve phát hiện ra năng khiếu viết lách của cô bé, tôi đã bật khóc.
Không phải vì xúc động thuần túy, mà là vì tôi thấy chính mình trong đó, một cô bé ngày xưa từng âm thầm làm điều mình thích, rồi chỉ cần một người lớn nhìn thấy, công nhận, là có thể thay đổi cả đời mình.
Ngày xưa tôi học dốt. Thật sự dốt. Học môn nào cũng lẹt đẹt, đặc biệt là cấp 2. Mẹ tôi vì lo lắng nên suốt ngày mắng mỏ, so sánh. Cứ sau mỗi lần điểm kém là một trận cằn nhằn. Lúc đó, để giải tỏa, tôi hay ngồi vẽ linh tinh. Chủ yếu là mấy bộ quần áo tôi tưởng tượng ra, váy này váy kia, tô màu bằng bút bi, bút dạ.
Nhưng tôi chưa bao giờ dám nghĩ là mình “giỏi”. Đơn giản vì điểm văn 5, toán 3, tiếng Anh 4 thì còn cái gì để tự tin?
Đến năm lớp 10, có lần tôi vẽ vào mặt sau cuốn vở toán mấy mẫu áo dài cách tân gì đó. Mẹ thấy được, giận điên người, mắng tôi một trận ra trò vì tội “lười học còn bày vẽ”. Tôi tưởng phen này xong đời, chắc bố về mà thấy sẽ nổi trận lôi đình.
Nhưng không.



































Speak Your Mind