Tôi sinh ra, lớn lên ở một làng quê yên bình ven sông Lam. Nếu đứng ở cầu Bến Thủy, phóng tầm mắt bao quát ra bốn phía, sẽ thấy bên kia là thành Vinh sầm uất có núi Quyết với dấu tích Phượng Hoàng, Trung Đô, bên này là Hà Tĩnh với 99 đỉnh non Hồng lặng lẽ soi bóng xuống dòng La. Và ngay trước mặt là Xuân Giang – nhà tôi ở đó, là nơi tôi cất tiếng khóc chào đời, nơi tôi có những năm tháng tuổi thơ êm đẹp và là nơi cho tôi hành trang tri thức để bước vào đời…
Năm 22 tuổi, tôi đến một đất nước xa lạ ở châu Âu để học tập và làm việc. Hành trang mang đi lúc đó ngoài áo quần là những cuốn sách giới thiệu về văn hóa và lịch sử Việt Nam. Năm 24 tuổi, lúc đang sống ở Đức với một tương lai mông lung, bất định, tôi đã quyết định một mình đi du ngoạn 24 nước châu Âu nhưng chỉ với 500 euro trong người.
Chuyến đi đó ban đầu tưởng chừng như là sự xốc nổi của tuổi trẻ, nhưng đó lại là cứu cánh của cuộc đời tôi. Trong suốt hành trình đi phượt châu Âu, có một đêm tôi trộn lẫn trong đám đông người với nhiều sắc tộc, quốc tịch khác nhau “vạ vật” trú lại Vatican. Dù không phải là con chiên ngoan đạo, nhưng lắng nghe tiếng nguyện cầu của những con người đến từ những quốc gia khác nhau, tôi như bừng tỉnh: “Mình không thể sống mãi như này…”. Sau chuyến đi tôi trở về Đức và bắt đầu lại việc học với một quyết tâm mình là “người Việt Nam”.

Học xong, tôi lập nghiệp ở thành phố Dresden của Đức. Câu chuyện về cuộc đời tôi có cả những giây phút thăng hoa của thành công và cả những phút trầm của thất bại. Nhưng sâu thẳm trong trái tim mình, tôi luôn biết ơn về dòng máu Việt chảy trong huyết quản của mình – thứ đã cho tôi sự quyết tâm, sự chăm chỉ và không quản ngại khó khăn.
Trong chuỗi nhà hàng mà tôi gây dựng, tôi vẫn chọn cho mình một cách để giới thiệu tinh hoa ẩm thực của Việt Nam cho những người bạn Đức. Sau này, có một số tờ báo trong thành phố đăng bài tôn vinh về nhà hàng của chúng tôi, tôi vẫn thấy rưng rưng xúc động mỗi khi đọc lại thấy từ “Vietnam” xuất hiện trong bài viết…
Khi còn nhỏ các con tôi hay hỏi: “Quê hương chúng ta có những gì?, tôi đã kể cho các con về tuổi thơ trốn ba mẹ cùng lũ bạn đi lấy đất bùn về nặn tò he, về bến Giang Đình lao xao sóng nước, về dòng sông Lam chảy mãi đến vô cùng… Tôi nhớ những rừng bần ven bờ đê sông Lam, vào mùa gió chướng bần chín rụng đầy cả bến sông. Lũ trẻ con chúng tôi thời đó len theo con rạch nhỏ nhặt bần ăn cho đến… say mềm người. Có thể cũng vì những câu chuyện tôi hay kể, mà mỗi lần đi qua trung tâm thành phố Dresden, nơi có dòng Elbe chảy qua, con gái vẫn hay chỉ về phía dòng Elbe và nói với tôi rằng: “Dòng sông Lam của ba đấy, kìa ba!”.

Sau này lớn hơn chút nữa, các con không còn hỏi tôi câu hỏi cũ, mà thay vào đó là “Đất nước mình có cái này không ba”?. Đôi mắt các con rực sáng khi tôi trả lời: “Đất nước mình đang ngày một giàu đẹp và tiếp cận công nghệ hiện đại của thế giới. Việt Nam bây giờ không thiếu gì con à …”.
Đi tìm câu trả lời cho các con, cũng chính là câu trả lời cho chính bản thân mình. Dù sống xa tổ quốc, nhưng chúng tôi không xa cách về tinh thần. Chúng tôi vẫn theo dõi tin tức về Việt Nam, vẫn luôn tự hào về những phát triển vượt bậc của đất nước và vẫn luôn khắc khoải ngày trở về. “Việt Nam trong tôi” là tình yêu, là bóng dáng mẹ tôi đang ngóng đợi…
Nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày Quốc khánh, Báo NTNN/Điện tử Dân Việt tổ chức cuộc thi viết Việt Nam trong tôi, nhằm tạo một bức tranh đa sắc về hành trình 80 năm của đất nước – từ ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến một Việt Nam hòa bình, vươn mình mạnh mẽ hôm nay.
Xem Thể lệ cuộc thi tại đây.
×































Speak Your Mind