“Chỉ chậm 1 phút là không còn ai…”
Ký ức về trận mưa lũ rạng sáng 1/8 vẫn như thước phim tua chậm trong tâm trí anh Ngô Sỹ Đạo (sinh năm 1993) – một trong những người đầu tiên phát hiện dấu hiệu bất thường và hô hoán cả cụm dân cư chạy lũ.
“Khi đó tầm 3 giờ sáng, trời vẫn mưa to lắm. Mọi người không ai ngủ, cứ thay phiên nhau ra ngó cống, xem nước chảy có mạnh không để còn biết đường chạy,” anh kể. “Bỗng nghe tiếng đất đá đổ ầm ầm, sau đó là tiếng nhà sập rắc rắc rắc… rồi cái nhà đầu tiên đổ sập, kéo theo hai nhà bên cạnh. Tất cả diễn ra chưa đầy một phút!”
Ngay lúc ấy, anh Đạo cùng cả gia đình sáu người gồm bố mẹ, em trai, vợ chồng em và cháu nhỏ lập tức chạy lên dốc cao, cách đó chừng chục mét. “Lúc chạy, người thì khóc, người thì gọi nhau thất thanh. Có nhà bế con chạy mà chân run bần bật. Nếu chậm 1 phút nữa thôi là không còn ai sống sót,” anh nói, ánh mắt vẫn còn ám ảnh.
Khu vực xảy ra sạt lở có bốn hộ dân sinh sống, với khoảng 10 nhân khẩu. Ba ngôi nhà bị lũ cuốn phăng chỉ sau vài phút. Nhưng kỳ diệu thay, không ai trong số đó bị thương hay thiệt mạng.

































Speak Your Mind