Tôi không xem phim Sex Education vì tò mò những cảnh táo bạo như nhiều người đồn đoán, mà đơn giản vì tôi tò mò cách những người trẻ trong phim được lắng nghe, được yêu thương và được… dạy dỗ.
Và tôi đã không thất vọng. Rất nhiều phân đoạn trong phim khiến tôi phải dừng lại để suy nghĩ. Nhưng có lẽ, điều ám ảnh tôi nhất chính là câu chuyện về gia đình Adam – cậu con trai ngỗ nghịch, nhiều tổn thương nhưng lại có hành trình cảm xúc rất thật.
Khi biết bố mẹ mình quyết định ly hôn, Adam phản ứng như một người đang mất kiểm soát. Cậu không thể chấp nhận điều đó. Không phải vì cậu còn yêu bố hay thương mẹ đến mức không muốn họ rời xa nhau. Mà là vì… cậu không thể tưởng tượng nổi những người mình luôn xem như hình mẫu ấy lại cũng có những vấn đề như vậy. Bố mẹ của Adam trong mắt cậu là một tổng thể gắn chặt với nhau, không thể vỡ.
Tôi bỗng nhớ đến chính mình năm mười bảy tuổi.
Năm đó, bố mẹ tôi chia tay.
Không ai ngoại tình. Không ai bỏ rơi con. Họ chỉ đơn giản là không sống nổi với nhau nữa. Nhưng tôi thì không hiểu. Tôi phản ứng như một con thú hoang. Ném vỡ đồ đạc. Không nói chuyện với ai. Đóng sập cửa. Đốt ảnh gia đình. Từ chối nghe bất kỳ lời giải thích nào từ cả bố lẫn mẹ.



































Speak Your Mind