Bộ phim Mưa đỏnghệ sĩĐiện ảnh Quân đội Nhân dân sản xuất đã có buổi ra mắt khán giả Hà Nội vào tối qua (18/8). Bộ phim chạm vào cảm xúc của từng khán giả khi tái hiện một cách chân thực cuộc chiến khốc liệt 81 ngày đêm bảo vệ thành cổ Quảng Trị mùa hè rực lửa năm 1972. Nhiều người cho rằng, đây là bộ phim về chiến tranh hay nhất và xúc động nhất trong thể kỷ 21.

Bộ phim Mưa đỏnghệ sĩca sĩ Hòa Minzy – thành viên đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trên bàn đàm phá Paris.
Thứ trưởng Bộ Ngoại giao của Việt Nam trên bàn đàm phán Paris trong phim Mưa đỏ dù không được gọi tên và xuất hiện không nhiều nhưng ai cũng liên tưởng đến “Madam Bình” – nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, người từ đời thực đi vào sử sách, từ sử sách bước ra đời thực.

Chia sẻ với Dân Việtnghệ sĩ khác thể hiện vai diễn này nhưng không hiểu vì sao lại thay đổi vào phút cuối. Và khi đoàn phim mời chị lên thử đồ và diễn một phân cảnh thì chị cũng rất đắn đo.
“Mọi người đùa, tôi như được các cụ chọn đóng vai này. Vì khi tôi bước vào đoàn phim là mọi thứ đã chuẩn bị xong hết rồi, lịch bấm máy đã ấn định hết rồi. Khi tôi được mời lên thử vai thì rất đắn đo, một cảm xúc rất khó tả. Tôi không biết mình có gánh nổi vai này không.

“Trong phim, tôi vừa đóng vai mẹ của Cường, vừa đóng vai Thứ trưởng Bộ Ngoại giao. Nhân vật này không được biểu lộ cảm xúc một cách tự nhiên như những bà mẹ khác mà bắt buộc phải giấu hết cảm xúc vào trong. Ngay ở cảnh đầu tiên của phim, khi chạy ra ga tàu để tiễn con vào chiến trường, người mẹ ấy cũng chỉ có thể ôm chặt lấy con chứ không dám rơi nước mắt. Đóng rơi nước mắt, bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài thì dễ nhưng để đóng được như thế rất khó.

Thực sự là tôi cảm thấy rất áp lực khi đóng vai một nhà ngoại giao được xây dựng từ hình mẫu có thật ở ngoài đời. Hình mẫu đó như một “tượng đài” trong lĩnh vực ngoại giao mà người dân Việt Nam và bạn bè thế giới khi nhắc đến tên đều bày tỏ lòng ngưỡng mộ, thán phục.
“Tôi chỉ sợ mình không đủ sức diễn tả được hết những cảm xúc mình có”

“Thật ra, cảnh tôi quay đầu tiên trong phim Mưa đỏ không phải là cảnh tiễn Cường ra trận ở đầu phim mà là cảnh đứng khóc sau khi nghe bản giao hưởng Mưa đỏ ở gần cuối phim. Lúc quay cảnh đó, cảm xúc của tôi đã rất đầy rồi. Nhưng khi vào Quảng Trị quay cảnh thăm mộ con trong nghĩa trang liệt sĩ, cảnh thả hoa trên dòng sông Thạch Hãn thì cảm xúc như muốn nổ tung.
Đặc biệt, khi đặt chân vào bối cảnh của phim – một bối cảnh tái hiện chân thật từng chi tiết không gian hoang tàn và khốc liệt của cuộc chiến 81 ngày đêm ở thành cổ Quảng Trị năm 1972 thì cảm xúc ùa về mãnh liệt. Tôi chỉ sợ mình không đủ sức diễn tả được hết những cảm xúc mình có khi thực hiện các cảnh quay ở đây thôi.


Và chị mãn nguyện bởi dù vai diễn của mình không xuất hiện nhiều nhưng đã góp được một chút nhỏ bé để làm sáng thêm tinh thần chiến đấu anh dũng và sự hy sinh cao cả của các chiến sĩ bảo vệ thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm khói lửa.

“Giờ đây trong tôi, ngoài sự xúc động về một bộ phim quá xuất sắc thì còn là lòng biết ơn. Tôi thấy mình mang ơn lớp lớp cha anh đã ngã xuống hôm qua để có được hòa bình hôm nay, tôi mang ơn tổ quốc Việt Nam đã sản sinh ra những người con anh dũng.
Tôi thấy những việc làm của mình hôm nay thật nhỏ bé, không thể nào dám so sánh với sự hy sinh của cha ông ta. Tôi cũng mong, các thế hệ trẻ khi xem Mưa đỏnghệ sĩ Ưu tú Đinh Thị Thúy Hà bộc bạch.
×






























Speak Your Mind