Những ngày mới nhập ngũ, trên giảng đường Đại học Biên phòng, được học tập tư tưởng Hồ Chí Minh và tấm gương anh dũng hi sinh của các anh hùng liệt sĩ, trái tim tôi như bừng nở những đóa hoa của tình yêu Tổ quốc. Nhìn xung quanh, đâu đâu tôi cũng thấy đất nước mình tươi đẹp, đâu đâu tôi cũng thấy trách nhiệm của mình trong việc góp phần dựng xây một Việt Nam văn hoá, mạnh giàu.
Đầu năm hai ngàn lẻ tư, tôi được phân công công tác tại Trạm kiểm soát Biên phòng Ông Trang, gần điểm Mũi Cà Mau. Đây là đơn vị cơ sở đầu tiên trong cuộc đời binh nghiệp. Giữa bốn bề sóng gió, trên những thân cây đước đen trùi trũi cắm sâu xuống mặt nước, nhà trạm biên phòng được dựng lên bằng những tấm tôn, tạm che mưa, che nắng cho gần chục anh em bộ đội.

Địa bàn đơn vị đóng quân cách trung tâm xã Viên An, huyện Ngọc Hiển gần hai tiếng chạy xuồng máy, không điện, không đường, không trường học, không trạm y tế. Dọc theo dòng “Kênh Sư đoàn 339” chỉ có vài chục nóc nhà nằm cheo leo bám trụ. Họ là những hộ dân nghèo, sinh sống bằng nghề làm thuê, làm mướn.
Ngoài công tác bảo vệ biên giới, kiểm soát phương tiện ra vào sông Cửa Lớn, anh em tôi được giao thêm nhiệm vụ đi tuyên truyền bà con không tham gia đánh bắt trong khu vực Bãi Bồi. Đây là nơi bảo tồn mọi loài sinh vật biển, nhất là trong những mùa sinh sản. Việc tưởng chừng đơn giản nhưng đụng đến chén cơm, manh áo của bà con nên chẳng dễ gì có kết quả. Đã có nhiều trường hợp, người dân chống lại lực lượng Đội quản lí, bảo vệ khu vực Bãi Bồi, thuộc Vườn Quốc gia Đất Mũi dẫn đến đụng độ trên biển. Máu đã chảy và nhiều người bị bắt, bị phạt tiền, bị khởi tố.
Thực hiện phương châm “Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào các dân tộc là anh em ruột thịt”, chúng tôi vẫn kiên trì đến từng nhà động viên, vận động. Cái khó ở đây là làm sao cho bà con hiểu về vị trí, tầm quan trọng của “Khu dự trữ sinh quyển và khu Ramsar thế giới Mũi Cà Mau”; làm thế nào để bà con ý thức được trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn tài nguyên biển cho hôm nay và cho các thế hệ mai sau. Những câu hỏi đặt ra, đè nặng lên vai những người lính trẻ. Chúng tôi chỉ còn biết kiên trì và kiên trì vì trách nhiệm…

Mỗi nhà dân, mỗi phương tiện ra biển được anh em trong trạm đem tặng một lá cờ Tổ quốc và phụ giúp treo lên ở vị trí trang trọng nhất. Còn bên cạnh cặp tài liệu công tác dân vận, không khi nào chúng tôi quên đem theo túi thuốc quân y biên phòng. Dù đó chỉ là những viên thuốc trị nhức đầu, đau bụng, sổ mũi nhưng lại làm ấm lòng những người dân nghèo khi trái gió, trở trời.
Rồi chúng tôi mở lớp học xóa mù cho các em trong xóm. Trai gái, lớn nhỏ đều được phát cho một cây viết và hai quyển vở. Một quyển tập viết, một quyển học các phép tính cộng trừ đơn giản. Thầy giáo quân hàm xanh là đồng chí Quảng, trước đây là giáo viên trường tiểu học Viên An xung phong nhập ngũ. Thầy giáo Quảng vừa dạy học, vừa dạy hát kết hợp các trò chơi dân gian làm học trò mê mẩn. Thấy đám trẻ con quây quần bên các chú bộ đội, nhiều phụ huynh đến lớp xem thử. Rồi từ tò mò trở thành thích thú. Khi thực sự thấy tình thương và trách nhiệm của bộ đội biên phòng, họ dần dần hiểu ra và vận động nhau chấp hành các quy định về đánh bắt thủy sản trên khu vực Bãi Bồi.
Đầu năm 2021, khi dịch bệnh Covid-19 đang ở vào giai đoạn đỉnh điểm, cả nước lo lắng hướng về các vùng tâm dịch và khu vực biên giới, nơi tiềm ẩn nguy cơ xâm nhập thứ nguồn bệnh chết người. Đơn vị chúng tôi đóng quân là Đồn Biên phòng Sông Trăng, thuộc huyện Tân Hưng, tỉnh Long An. Nơi đây đường biên giới dài, chạy cặp theo đường liên tỉnh, giáp ranh với Campuchia chỉ là một con kênh Cái Cỏ, nhỏ hẹp và rất cạn; phía bên kia biên giới lại gần đường Xuyên Á chạy thẳng đi Đô thành Phnompenh nên Sông Trăng trở thành địa bàn lí tưởng cho các đối tượng đưa rước người qua lại biên giới trái phép hoạt động.

Tôi được cấp trên phân công nhiệm vụ Đồn trưởng. Đêm, tôi cùng Thiếu tá Nguyễn Xuân Linh, Chính trị viên đi kiểm tra tại các vị trí đối tượng thường lợi dụng xâm nhập. Giữa đồng ruộng mênh mông, trời tối đen như mực, chỉ có tiếng muỗi kêu u… u… tạo nên một bản đồng ca rền rĩ. Sau nhiều ngày mất ngủ, anh em vừa đặt lưng xuống tấm phản gỗ trong các điểm chốt biên phòng đã ngủ lịm ngay đi vì mệt mỏi. Trong khi đó, các đối tượng chạy xe máy vè vè qua các tổ công tác canh chừng. Chỉ cần một chút sơ hở là chúng dẫn người chạy ào qua bên kia biên giới, mất hút.
Trách nhiệm của một người lính nơi tuyến đầu Tổ quốc, tôi biết lúc này nhất định phải được chuyển hóa thành những việc làm thiết thực, quyết liệt ngay trên đường tuần tra biên giới để ngăn chặn dịch bệnh xâm nhập. Cấp ủy, chỉ huy đơn vị họp bàn, phân công nhiệm vụ, động viên tư tưởng cán bộ chiến sĩ. Sau khi thống nhất, ai nấy đều như được tiếp thêm một nguồn năng lượng tích cực đến từ tình yêu nước và trách nhiệm quân nhân.
Chúng tôi tranh thủ sự giúp đỡ của các cấp chính quyền địa phương, phối hợp với các lực lượng đứng chân trên địa bàn và huy động mọi nguồn lực từ quần chúng nhân dân. Dọc theo đường tuần tra biên giới và các vị trí xung yếu được bổ sung, tôn dày các điểm chốt liên ngành do bộ đội biên phòng phụ trách. Quân số trực, tuần tra, canh gác đảm bảo một trăm phần trăm khép kín đoạn biên giới được phân công đảm nhiệm. Anh em thay nhau thực hiện nhiệm vụ. Nắng cũng như mưa, ngày cũng như đêm, họ ăn ngủ luôn trên đường biên giới.
Hàng chục chuyên án, kế hoạch nghiệp vụ được thực hiện thành công, hàng trăm đối tượng, cả người Việt Nam và nước ngoài bị bắt giữ; các đường dây, ổ nhóm đưa rước người xuất nhập cảnh trái phép từ bị bóc gỡ; không có bất cứ ca lây nhiễm dịch bệnh nào đến từ phía bên kia biên giới. Sông Trăng trở thành điểm sáng rực rỡ về thành tích đấu tranh, được Ủy ban nhân dân tỉnh Long An, Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng khen thưởng.
Các đồng chí lãnh đạo, các ban ngành đoàn thể lên biên giới thăm, kiểm tra công tác phòng chống dịch; các mẹ, các chị, các anh từ các đơn vị và địa phương phía sau chẳng quản ngại đường xa vất vả gói bánh tét, mua nước ngọt lên thăm anh em trên chốt. Nhìn lá cờ Tổ quốc rực rỡ tung bay trên căn chòi vách tôn nằm chênh vênh trên bờ kênh, ai nấy đều xúc động. Đồng chí Trương Văn Tiếp nguyên Bí thư tỉnh ủy Long An trầm ngâm phát biểu: Thời bình rồi nhưng để hoàn thành được nhiệm vụ trước Tổ quốc, trước Nhân dân, bộ đội ta phải vượt qua biết bao nhiêu những khó khăn, vất vả…
Ghi lại những dòng này, lòng tôi vẫn bồi hồi, xúc động. Bởi, đó sẽ mãi mãi là những chặng đường, những kí ức tươi đẹp nhất về tình yêu Tổ quốc, trong trái tim một người lính biên phòng.
×

































Speak Your Mind