January 22, 2026

Tác giả nhỏ tuổi nhất cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi” và câu chuyện “Dưới trời bom nổ” của ông ngoại

  • Nghịch lý của người lương 5 triệu muốn nhận thưởng Tết cỡ lương 50 triệu
  • Loại kem chống nắng Á hậu Phương Nhi vẫn dùng để da trẻ mãi, visual trong trẻo long lanh quá xứng đáng thần tiên tỷ tỷ thế hệ mới
  • 10 lần phỏng vấn xin việc trượt cả 10, tiến sĩ trường top 1 đi làm shipper giao đồ ăn

  • Không chỉ gây chú ý bởi độ tuổi, với tác phẩm “Dưới trời bom nổ”, Nguyễn Bảo Minh Châu (học sinh lớp 8A2 Trường THCS Tây Sơn, Hà Nội) còn xuất sắc vượt qua hơn 1.000 bài dự thi để có tên trong danh sách 46 tác phẩm lọt vào vòng Chung khảo.

    Công dân yêu nước sinh năm 2012 này đã có cuộc trò chuyện cùng PV Dân Việt, chia sẻ về tác phẩm dự thi cũng như niềm đam mê viết lách luôn cháy bỏng trong em.

    2fc8dc21 15a7 4030 9190 751a6fd5342f 1010
    Nguyễn Bảo Minh Châu, học sinh lớp 8A2 Trường THCS Tây Sơn (Hà Nội). Ảnh: NVCC

    Chia sẻ với PV Dân Việt, Minh Châu cho biết em biết đến cuộc thi “Việt Nam trong tôi” nhờ các hội nhóm “tổng hợp các cuộc thi viết” trên Facebook. Em quyết định tham gia bởi muốn viết về câu chuyện của ông – một người lính cách mạng dũng cảm, đồng thời mong muốn thế hệ trẻ có cái nhìn sâu sắc hơn về những cuộc kháng chiến vốn chỉ được nghe qua trên phim ảnh, sách vở.

    Khi vừa biết đến cuộc thi, ký ức về ông ngoại lập tức ùa về và em đã xây dựng mạch bài dựa trên đó. Vì ông vừa trải qua một lần tai biến nên nhiều chi tiết không còn nhớ rõ, em đã gọi điện cho ông Thu – đồng chí thân thiết, từng sát cánh cùng ông trong những năm tháng kháng chiến. Từ lời kể của ông Thu, kết hợp với ký ức ông ngoại khi còn minh mẫn, em đã tạo nên tác phẩm “Dưới trời bom nổ” gửi dự thi cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi”.

    277368f7 d653 458e bec4 fa7369215ebd 1010
    Nguyễn Bảo Minh Châu sinh năm 2012 yêu thích viết lách từ nhỏ. Ảnh: NVCC

    Từ những tư liệu thu thập được, Minh Châu cho biết em chỉ mất khoảng ba tiếng để hoàn thành bài viết. Ngôi nhà ông ngoại ở làng nghề may truyền thống Vân Từ, huyện Phú Xuyên, thường xuyên có khách nước ngoài ghé thăm. Ông ngoại em khi ấy vẫn minh mẫn, rất hiếu khách, hay kể cho mọi người nghe về vết sẹo và những ngày tháng cầm súng. Dù chỉ mới học lớp 4, em đã tò mò và ấn tượng với những câu chuyện quá khứ ấy. Từ đó, mỗi lần về quê, em thường hỏi ông nhiều điều về thời đi lính, và cũng từ đó, trong em nhen nhóm tình yêu nước cùng sự trân trọng hòa bình.

    Từ năm 9, 10 tuổi, Minh Châu kể mình đã tham gia các cuộc thi viết nhỏ trên diễn đàn mạng xã hội. Những cuộc thi ấy do người yêu viết lách tổ chức với chủ đề tự do, không có giải thưởng nhưng em vẫn hào hứng thử sức. Cũng trong quãng thời gian đó, em gửi bài cho báo Hoa Học Trò và Học Trò Cười. Dù chưa đạt tiêu chuẩn để đăng, nhưng những lần thử sức ấy đã gieo hạt giống văn chương trong em.

    Minh Châu cho biết em thích viết lách bởi khi viết có thể thoải mái bộc lộ suy nghĩ và tính cách, không bị gò bó khuôn khổ nào. Viết với em là một niềm vui, dù chỉ là nhật ký nhỏ hay bài dự thi, tất cả đều giúp em đào sâu tư duy, thỏa sức đam mê và dần bồi đắp tính cách cùng tâm hồn tích cực.

    1798768c 65b8 45ea a965 05551ee73000 1010
    Nguyễn Bảo Minh Châu đã viết về câu chuyện của ông ngoại để dự thi cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi”. Ảnh: NVCC

    Bài viết lần này được em đặt tên “Dưới trời bom nổ” sau nhiều lần cân nhắc. Em chọn tên này bởi nó thể hiện tinh thần của bài viết và gợi nhắc hoàn cảnh đặc biệt. Thay vì bầu trời xanh bình yên, hơn nửa thế kỷ trước đất nước chìm trong mưa bom bão đạn, máy bay Mỹ rải khắp bầu trời. Ông ngoại em cũng mang nỗi sợ hãi tiếng máy bay, những trận bom trút xuống liên tiếp. Chính điều đó thôi thúc em chọn cái tên “Dưới trời bom nổ”.

    Minh Châu bày tỏ, cảm hứng viết bài của mình còn đến từ nhạc phim “Mưa đỏ”, đặc biệt là ca khúc “Còn gì đẹp hơn” do ca sĩ Nguyễn Hùng sáng tác và thể hiện. Những câu hát về cái giá của hòa bình, về người con ra đi trong kháng chiến đã chạm tới trái tim, truyền cảm hứng để em viết nên từng câu chữ trong bài dự thi.

    Em cho biết mình đặc biệt yêu thích các tác phẩm “Tự do được viết từ hàng triệu tấm bằng Tổ quốc ghi công” và “Việt Nam tôi, máu và hoa” trong cuộc thi “Việt Nam trong tôi”: “Đó là những sáng tác giàu cảm xúc và tính chân thực, để lại dấu ấn mạnh mẽ trong em” – Minh Châu nói.

    d17737fe 711d 4639 ba3f 7e9b2561858d 1011
    Với Nguyễn Bảo Minh Châu, “yêu nước không phải trào lưu, mà là điều vốn nằm trong máu thịt”. Ảnh: NVCC

    Theo Minh Châu, cuộc thi “Việt Nam trong tôi” là sân chơi bổ ích, nơi những câu chuyện cá nhân gắn liền với lịch sử giúp thế hệ trẻ không chỉ học hỏi, rèn luyện viết lách mà còn hiểu rõ hơn giá trị độc lập, tự do và sự chuyển mình của dân tộc. Là thế hệ tiếp nối, mỗi người trẻ cần trau dồi tri thức, hoàn thiện bản thân, biết yêu và trân trọng lá cờ Tổ quốc, gìn giữ hòa bình hôm nay với niềm tự hào “Mình là người Việt Nam”.

    Với Minh Châu, lòng yêu nước không chỉ là những hành động lớn lao, tác động mạnh mẽ đến cộng đồng, mà còn có thể thể hiện qua lời thơ, câu hát từ trái tim, sản phẩm sáng tạo thấm đẫm màu cờ Tổ quốc hay sự âm thầm góp sức dựng xây đất nước. Yêu nước không phải trào lưu, mà là điều vốn nằm trong máu thịt.

    Dù gia đình không ai theo nghề báo chí hay viết lách, từ nhỏ Minh Châu đã yêu thích đồng dao, thơ ca được học trên lớp. Sự khuyến khích của mẹ và thầy cô đã giúp em có cái nhìn sâu sắc hơn về văn chương và cuộc sống, để mỗi trang viết không chỉ là lời văn mà còn là sự bộc lộ tính cách, con người.

    50021462 a3f5 4b8c 9e65 6b065cf35d58 1011
    Ông Trần Văn Hòa – ông ngoại của Minh Châu là một cựu chiến binh. Ảnh: NVCC

    Nói về ông ngoại của mình, Minh Châu cho biết, như bao người lính già khác, ông tóc bạc phơ, áo quần giản dị, khi còn minh mẫn luôn sẵn lòng kể về thời chiến bằng giọng điệu chân thực, gần gũi. Ông như một người dẫn chuyện cuốn hút, đưa em lạc vào thế giới quá khứ. Sau hòa bình, ông trở về với cuộc sống nông dân, lập gia đình, sinh con. Dù đời sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn học cách chấp nhận: những đêm mất ngủ vì di chứng chiến tranh, một tuổi trẻ không trọn vẹn, những ước mơ bỏ lại nơi chiến trường. Nhưng trên hết, ông chọn tận hưởng niềm vui lao động dưới bầu trời hòa bình.


    Speak Your Mind

    *