Ngoại tôi sinh ra và lớn lên trong một làng quê nhỏ ven sông, nơi những con đường đất đỏ lấm lem dấu chân dân cày. Thời tuổi trẻ, ngoại sống giữa hai làn sóng: một bên là bom đạn, một bên là đói kém và khổ cực. Nhưng hơn tất cả, trong mắt ngoại luôn sáng lên một niềm tin kỳ lạ rằng ngày mai đất nước sẽ độc lập, rằng người dân nghèo sẽ ngẩng cao đầu, không còn cảnh bị áp bức.

Đêm đó, cả làng thức trắng. Những ngọn đèn dầu được thắp lên sáng rực, từng mái nhà như lung linh trong ánh lửa và tiếng nói cười rộn rã. Đám trai làng tụ tập bên sân đình, gõ trống, dựng cổng chào bằng tre và lá dừa. Mấy bà mấy chị mang bánh nếp, khoai luộc ra chia cho nhau, vừa ăn vừa kể chuyện về tin thắng lợi, về người dân khắp nơi đang đồng loạt đứng lên. Ngoại bảo, tiếng cười đêm ấy vang xa như chưa từng có trong đời. Có cụ già tóc bạc, run run cầm lá cờ, vừa khóc vừa lẩm bẩm: “Cả đời tao mong thấy ngày này…”.

Không có Ba Đình, không có loa phóng thanh lớn nhưng ở vùng quê nghèo, tiếng reo hò vẫn vang vọng như sóng dậy. Người già nâng chén nước chè xanh mời nhau: “Đất nước ta đã có ngày hôm nay!”. Ngoại bảo, chưa bao giờ dân làng cảm thấy gần nhau đến vậy – ai cũng cười, cũng hát, cũng trao nhau những cái bắt tay thật chặt. Nhưng tự do không phải là kết thúc của khó khăn. Ngay sau ngày độc lập, cả làng lại lao vào dựng trường, khôi phục mùa màng, tổ chức đội tự vệ. Ngoại kể, bà cùng các chị em gùi thóc, gùi muối ra tiếp tế cho những đội thanh niên đang chuẩn bị bảo vệ làng. “Tụi tao hồi đó nghèo nhưng thương nhau lắm, ai có gì chia nấy. Có khi chỉ là nắm cơm vắt với muối mè, nhưng cười với nhau là thấy ấm bụng rồi”, ngoại nói.
Ngoại tôi không biết chữ nhiều, nhưng bà thuộc làu câu nói của Hồ Chủ tịch: “Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã trở thành một nước tự do độc lập”. Ngoại bảo, nghe câu đó, bà cảm giác như hàng trăm năm nô lệ bị xé tan, như tất cả nỗi đau, nỗi đói khổ đều tan biến. Mỗi lần tôi hỏi ngoại: “Ngày ấy bà có sợ không?”, ngoại chỉ cười: “Sợ gì, chỉ thấy mình may mắn vì được sống trong một ngày lịch sử. Tao chẳng làm gì to tát, chỉ góp chút sức của con gái nhà quê – nhưng tao thấy mình cũng góp vào ngọn lửa chung”.
Giờ đây, tôi ngồi viết những dòng này khi đất nước đã hòa bình, ấm no. Nhưng trong lòng tôi, hình ảnh ngoại cùng những người dân quê chân lấm tay bùn reo mừng độc lập vẫn như một bức tranh rực rỡ. Nó nhắc tôi rằng tự do hôm nay được đánh đổi bằng bao mồ hôi và máu, bằng niềm tin sắt đá của những người như ngoại, những người đã chứng kiến và góp sức vào mùa thu vĩ đại 1945.
80 năm đã qua, ngọn lửa ấy vẫn cháy trong tôi như một lời nhắc nhở: hãy sống sao cho xứng đáng với những gì ngoại và thế hệ ấy đã gìn giữ.
×































Speak Your Mind