LTS: “Sao tháng Tám” ra đời đến nay gần nửa thế kỷ, nhưng sức sống của tác phẩm này vẫn vẹn nguyên trong lòng công chúng. Sau khi đón đọc bài viết “Sao tháng Tám”, chuyện chưa kể của NSND Thanh Tú” và theo dõi loạt “10 tác phẩm nghệ thuật về hình tượng Đất nước đi cùng năm tháng”, nhiều độc giả đã gửi về hòm thư của Báo Dân Việt những chia sẻ sâu sắc và xúc động.
Trong đó, độc giả Đặng Thanh Nga (địa chỉ mail dangthanhnga***@gmail.com) bày tỏ: “Năm nào đến dịp kỷ niệm Quốc khánh 2/9, tôi cũng tìm lại những bộ phim xưa cũ để xem cùng bạn bè. Những bộ phim như: “Bao giờ cho đến tháng Mười”; “Sao tháng Tám”… thật hào hùng, bi tráng khiến tôi tự hào về sự anh dũng, kiên cường của con người Việt Nam”.
Đồng quan điểm, độc giả Nguyễn Viết Long (địa chỉ mail vietlong***@gmail.com) dành nhiều lời khen cho phim “Sao tháng Tám”:

Bộ phim “Sao tháng Tám” ra mắt ngay sau khi đất nước thống nhất. Nhà biên kịch Trịnh Thanh Nhã đánh giá thế nào về ý nghĩa và tác động của tác phẩm này? Liệu có phải vì ấn tượng với vai Nhu, bà đã quyết định mời NSND Thanh Tú vào vai chính trong bộ phim kinh điển “Truyện cổ tích cho tuổi 17”?
– Nếu nói về tác động đến khán giả thì không chỉ vì vai Nhu do NSND Thanh Tú đóng. Rất nhiều yếu tố khác nữa đã mang đến sức hút của bộ phim “Sao tháng Tám”, như: Bối cảnh rất thật của năm 1945, những đại cảnh hoành tráng nhưng vô cùng quy củ được đặt đúng chỗ trong toàn thể dòng chảy kịch tính của phim…

Nhìn từ góc độ một nhà biên kịch, điểm đắt giá nhất trong kịch bản phim “Sao tháng Tám” khiến bà ấn tượng là gì? Tác phẩm đã truyền tải tinh thần Cách mạng Tháng Tám một cách thành công như thế nào, thưa bà?
– Từ góc nhìn của một biên kịch, tôi nghĩ đây là một kịch bản khá chuẩn mực. Sự phát triển kịch tính dựa trên một số phận cá nhân dẫn đến cao trào của cuộc khởi nghĩa giành chính quyền là vô cùng hợp lý.
Trong không khí cách mạng đó, số phận cá nhân không mất đi, cả nhân vật chính và phụ đều có chỗ của mình. Đó là một thành công ít kịch bản đạt được.

Vì sao vai Nhu của NSND Thanh Tú lại có thể trở thành một biểu tượng bất hủ, vượt qua sự khô khan thường thấy của dòng phim cách mạng?
đạo diễn xuất sắc nhất, Biên kịch xuất sắc nhất, Quay phim xuất sắc nhất, Âm nhạc xuất sắc nhất. Bộ phim nhận Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2017.
Nhân vật buộc phải hóa thân qua nhiều hình ảnh khác nhau như: Một sản phụ bình dân, một nữ y tá, một bác sĩ… nhưng hay nhất là qua việc hóa thân bất đắc dĩ ấy của nhân vật chính, người xem thấy được sự bao bọc của quần chúng nhân dân dành cho những chiến sĩ cách mạng.
Với bà, đâu là những phân cảnh đắt giá, gây ám ảnh và có sức sống vượt thời gian trong phim “Sao tháng Tám”?

Nhìn lại sự thay đổi của đất nước qua các thời kỳ, bà có suy nghĩ gì về công tác bảo tồn di sản văn hóa, lịch sử và điện ảnh? Sự kỳ vọng của bà thế nào vào thế hệ trẻ ngày nay?
– Sự thay đổi của đất nước từ sau đổi mới (1986) là rất rõ rệt, không thể luận bàn. Tuy nhiên, khi đi ra nước ngoài, tôi nhận thấy trong khi chúng ta mải mê với sự phát triển kinh tế thì một yếu tố tạo nên một giá trị xã hội toàn vẹn lại đang bị coi nhẹ, đó là công tác bảo tồn. Khi tôi ngắm những ngôi nhà cổ từ 2 thế kỷ trước vẫn được bảo tồn đẹp đẽ và đầy cảm xúc thì tôi lại buồn cho sự phát triển độ thị lộn xộn và có nhiều dấu hiệu “ăn xổi” ở ta.
Cũng như vậy, khi tôi đi tới các bảo tàng văn hóa, và ngạc nhiên thấy họ dành riêng một phòng chiếu nhỏ thôi, nhưng trang trọng cho việc phát/chiếu lại những bộ phim kinh điển như một minh họa cho lịch sử phát triển của văn hóa trong quá khứ.
Thế hệ trẻ sẽ khó có cảm xúc đủ sâu và đánh thức điều gì đó từ ký ức dân tộc khi hoạt động quảng bá di sản này không được thực hiện thường xuyên. Tôi mong họ học được chút ít gì đó từ lịch sử dân tộc qua những bộ phim như “Sao tháng Tám”. Chỉ vậy thôi đã mừng lắm rồi!
nghệ sĩ khi mà họ phải đối mặt/chấp nhận khả năng mình có thể sẽ bị mờ dần đi bởi những giá trị mới nổi và luôn biến mất theo năm tháng. Cái gì là giá trị thật nên được khẳng định không phải chỉ nhân dịp kỷ niệm. Loạt bài “10 tác phẩm nghệ thuật về hình tượng Đất nước đi cùng năm tháng” có thể là tiền đề cho những nghiên cứu sâu hơn, toàn diện hơn về những tiêu chí nghệ thuật vĩnh cửu.
Cảm ơn nhà biên kịch Trịnh Thanh Nhã với cuộc trò chuyện này!
×






























Speak Your Mind