Khi xem Sex Education, tôi bị ám ảnh bởi một phân đoạn giữa Jackson và mẹ. Khi cậu ấy nhìn thẳng vào mắt mẹ và nói: “You’ve gotta let me figure out who I am and what else I like to do on my own” – “Mẹ phải để con tự tìm ra con là ai và con thích làm gì, theo cách của riêng con.” Tôi đã lặng đi. Câu nói ấy chạm đến một góc ký ức cũ mà tôi tưởng mình đã quên.
Nếu nhiều gia đình, người bố thường là người nghiêm khắc, gia trưởng, thì ở nhà tôi lại ngược lại. Bố tôi luôn là người thấu hiểu, còn mẹ lại là người yêu thương nhưng đôi khi quá kỳ vọng, quá áp đặt. Mẹ muốn tôi học Y, đơn giản vì bên ngoại có nhiều người làm trong ngành, có mối quan hệ rộng, con đường tương lai tưởng chừng đã được dọn sẵn. Mẹ tin rằng đó là lựa chọn “an toàn” nhất cho tôi. Nhưng chính tôi lại không thấy mình thuộc về con đường ấy.
Kỳ thi đại học năm đó, khi mẹ đưa cho tôi tờ đơn đăng ký nguyện vọng, tôi đã òa khóc nức nở. Tôi khóc như một đứa trẻ bị dồn vào đường cùng. Tôi không thích ngành Y, không muốn sống cuộc đời mà mỗi ngày đi làm là một sự gượng ép. Nhưng tôi cũng sợ làm mẹ buồn, sợ làm mẹ thất vọng. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình giống Jackson đến lạ: bị cuốn vào guồng quay của kỳ vọng, trong khi bản thân chỉ muốn được tự do.

































Speak Your Mind