Tôi có một thói quen, mỗi khi xem phim hay đọc sách, thường liên hệ ngay đến những trải nghiệm của chính mình. Bộ phim Sex Education cũng vậy. Trong phim, có phân đoạn ông hiệu trưởng Michael hay so sánh Adam – con trai mình với chị gái. Ông không nhận ra rằng, mỗi lần so sánh ấy như một nhát dao vô hình cứa vào lòng Adam, khiến cậu bé ngày càng tự ti, ức chế, khép kín.
Xem đến cảnh đó, tôi bỗng nhớ ngay đến một ký ức tuổi thơ. Gia đình tôi chỉ có một mình tôi là con gái, còn bác ruột thì có hai người con trai. Anh lớn học giỏi, nổi bật, còn anh nhỏ thì học hành kém hơn hẳn. Nhưng trong ấn tượng của tôi, anh nhỏ lại là người anh họ rất đáng mến: hiền lành, quý các em, hay chia sẻ món này món kia, luôn đối xử chân thành.
Ấy thế mà bác tôi lại luôn thiên vị anh lớn, thường xuyên mắng mỏ, trách móc anh nhỏ. Lúc đó, tôi còn bé, chỉ cảm nhận lờ mờ sự buồn bã trong mắt anh, nhưng chưa hiểu hết nỗi đau của một đứa trẻ khi bị chính bố mẹ mình so sánh.


































Speak Your Mind