Những năm 90, thế giới của tôi bắt đầu được mở rộng qua những câu chuyện cảnh giác trên radio, những làn điệu dân ca, sau đó là những bộ phim truyện trên tivi và cả những cuốn sách giáo khoa thơm mùi giấy mới.
Bố tôi vì là thương binh nên hàng tháng gia đình còn được nhận trợ cấp, tuy không nhiều nhưng đủ để ba anh em mua sách vở, tiêu vặt, và học phí cũng được miễn giảm theo chế độ. Dù khi ấy tôi chưa hiểu lắm về chiến tranh đã qua nhưng mỗi đồng trợ cấp trên tay cha và những vết sẹo hằn trên da thịt cha cũng đã kể cho tôi một câu chuyện khác, câu chuyện về sự hy sinh, về một đất nước Việt Nam từng oằn mình trong bom đạn nhưng chưa bao giờ gục ngã, đã và đang vươn mình để chúng tôi được sống trong bình yên, hạnh phúc.

Cho đến năm tôi 15 tuổi, sóng gió ập đến, một ngã rẽ bất ngờ đưa số phận tôi theo một hướng hoàn toàn khác. Tôi mắc bệnh viêm đa khớp dạng thấp phải nghỉ học để nhập viện điều trị. Nhà trường tạo mọi điều kiện để tôi học tập ôn bài ngay trên giường bệnh, thầy cô cho phép tôi nộp bài kiểm tra muộn, và bệnh viện hỗ trợ chi phí điều trị giảm bớt gánh nặng kinh thế gia đình. Nhờ sự hỗ trợ ấy, tôi hoàn thành học kỳ một loại khá. Nhưng sang học kỳ hai lớp 10, số phận mới thực sự thách thức tôi. Căn bệnh tiến triển nặng, tôi nằm liệt hoàn toàn, không phải chỉ một hay hai năm mà suốt một thập kỷ.
Từ năm 2003 đến 2013, tôi nằm liệt giường, bố mẹ hết lòng đưa tôi đi chạy chữa từ bệnh viện này qua bệnh viện khác nhưng bất chấp tôi vẫn không thể đứng dậy. 10 năm trên giường bệnh, 10 năm tôi bất lực nhìn tuổi trẻ đi qua và chỉ có thể thấy thế giới bên ngoài qua những ô cửa sổ phòng bệnh và chiếc radio cũ ông nội để lại. Nhưng chính những ô cửa sổ nhỏ ấy lại là khung hình đặc biệt để tôi chứng kiến đất nước mình thay da đổi thịt.
Qua tiếng radio, tôi nghe tin tức về những cây cầu mới được xây, những con đường được mở, những lớp học vùng cao xây mới, những dàn khoan, cánh quạt điện gió, tin bài về các đoàn thể thao Việt Nam giành huy chương quốc tế. Dù không thể bước đi nhưng tôi cảm nhận được từng nhịp đập hối hả, từng hơi thở đầy sức sống của quê hương. Và tất cả đã tiếp thêm cho tôi nghị lực vượt qua những cơn đau, mong một ngày chiến thắng bệnh tật trở thành một phần của sự phát triển ấy.

Bước ngoặt lớn đến vào năm 2014 khi tôi được về nhà nằm điều trị, dù chỉ còn da bọc xương nhưng việc được tiếp cận internet đã thay đổi đời tôi mãi mãi.
Nhờ có mẹ, người luôn bên tôi bón từng thìa cháo cho tôi, xoa bóp từng khớp xương co cứng mà từng chút một tôi học lại cách thở, cách ngồi, cách cử động, nhờ vậy mà tôi đã có thể quay lại con đường học tập. Không phải ở trường lớp với bảng đen giấy trắng mà là trên chiếc máy tính cả nhà mua cho cùng chiếc xe lăn do một tổ chức thiện nguyện tặng.
Tôi bắt đầu đọc sách và tự học, tập gõ từng con chữ trên bàn phím bằng những ngón tay cong vẹo. Rồi tôi bắt đầu viết, từ những bài review sách gửi cho báo Mực tím đến những kịch bản đầu tay đầy sai sót, qua email tôi gửi tới các nhà tuyển dụng. Dù sau đó tôi nhận lại là sự im lặng, đôi khi may mắn hơn là những phản hồi chỉnh sửa chi tiết để tôi được sửa, được học, được trải nghiệm và được tiến bộ mỗi ngày. Đây là minh chứng rõ ràng nhất cho sự phát triển của tôi và hơn cả là sự phát triển vượt bậc của công nghệ cùng những chính sách hỗ trợ người khuyết tật ở Việt Nam. Nhờ có hạ tầng internet phủ khắp mà một người tưởng chừng phải bỏ dở con đường học vấn lại có cơ hội tiếp tục giấc mơ của mình ngay tại nhà.
Cho đến nay, một vài thành tựu viết khiêm tốn tiêu biểu tôi đạt được:
Giải đặc biệt “VƯỢT LÊN SỐ PHẬN” lần 6 do tạp chí Thanh niên phối hợp cùng Học viện Báo chí và Tuyên truyền, Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi Việt Nam tổ chức (2023).
Giải nhì cuộc thi Bản Quyền Quốc tế 2024, do Cục Bản quyền tác giả phối hợp Văn phòng đại diện Cơ quan bảo vệ Bản quyền Hàn Quốc (KCOPA) tổ chức.
Giải đặc biệt Cuộc thi sáng tác kịch bản cho trẻ em với chủ đề Câu chuyện của Việt Nam chạm tới Thế giới, do Nhà hát Tuổi trẻ phối hợp với Nhà hát SangsangMaru (Hàn Quốc) phối hợp tổ chức với sự hỗ trợ của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch hai nước.
Giải khuyến khích Cuộc Thi Sáng Tác Tiểu Phẩm Tuyên Truyền Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Giải Phóng Miền Nam Thống Nhất Đất Nước (2024) do Bộ Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch Cục Văn Hóa Cơ Sở tổ chức.
Và dự án phim hoạt hình tôi đang viết: “Gióng – Bản hòa ca của những kẻ bị lãng quên”. Nơi người khuyết tật không chỉ được kể chuyện mà còn được tạo nên câu chuyện.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi tin rằng hành trình này không chỉ của riêng tôi, đó là hành trình của người con Việt Nam đã được chở che bởi sự bình yên của đất nước sau chiến tranh, được hun đúc bởi sự hy sinh của thế hệ cha ông, và được nâng đỡ bởi những chính sách nhân văn của nhà nước. Nhờ đó tôi có cơ hội học tập thứ hai, viết tiếp ước mơ dù con đường ấy có khác biệt so với bao người.
Và trong đó tôi muốn nhắc đến kịch bản thiếu nhi “Ước mơ của em” đã được chọn từ cuộc thi viết kịch bản “Câu chuyện của Việt Nam chạm tới Thế giới”. Sở dĩ tôi nhắc đến vì đây không chỉ là một kịch bản đó còn là tiếng lòng tôi gửi gắm tới tất cả mọi người, về câu chuyện một người khuyết tật như tôi, cô bé Nhất Linh giàu nghị lực với ước mơ mang những sản phẩm công nghệ tiên tiến vào đời sống để giúp đỡ những người yếu thế. Và thật may mắn kịch bản hiện đang có những buổi diễn đọc chuyển thể thành Nhạc Kịch tại Nhà hát Nghệ thuật thành phố Guri, Hàn Quốc, và phiên bản Việt Nam sẽ ra mắt tại Nhà hát tuổi trẻ vào tháng 10/2025.

Khi chứng kiến kịch bản này được đón nhận tôi có một niềm tin mãnh liệt rằng, nghệ thuật đã thực sự mở cửa cho tất cả mọi người, Việt Nam không chỉ mạnh về kinh tế hay giàu về văn hóa mà còn đang xây dựng những nhịp cầu yêu thương để không ai bị bỏ lại phía sau, kể người yếu thế nhất cũng có thể cất tiếng nói, những ước mơ khác biệt nhất cũng có thể vươn xa. Và chắc chắn rồi, với tình yêu quê hương đất nước luôn ở trong tim, tôi xin hứa sẽ tiếp tục học tập, không ngừng sáng tạo góp phần đưa Việt Nam ra thế giới không chỉ bằng những con số tăng trưởng mà bằng những câu chuyện chạm tới trái tim, với những giá trị nhân văn vượt qua mọi ranh giới. Bởi vì tôi và tất cả người con đất Việt, dù có ở bất cứ đâu, hoàn cảnh ra sao với những khác biệt thế nào, thì chúng tôi vẫn luôn tự hào khẳng định: Tôi là người Việt Nam, tôi đang sống và đóng góp cho quê hương mình.
×
































Speak Your Mind