Sau khi cán mốc 396 tỷ đồng và vượt Bộ tứ báo thủ để chính thức góp mặt trong top 5 phim Việt ăn khách nhất mọi thời, Mưa đỏ tiếp tục ghi dấu trên hành trình chinh phục khán giả, đặc biệt trong dịp đại lễ 2/9.
Trước thành công này, đạo diễn – NSƯT, Thượng tá Đặng Thái Huyền chia sẻ, chị không phải là người chọn đề tài chiến tranh, mà chính chiến tranh đã chọn chị. Với chị, Mưa đỏ không đơn thuần là một bộ phim mà còn là nén nhang tri ân những người đã ngã xuống tại Thành cổ Quảng Trị, là cách để thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng máu.
Quá trình thực hiện bộ phim đã được chị cùng các đồng nghiệp chia sẻ rất nhiều, vất vả rồi gian khổ đều có cả. Chị có nghĩ mỗi thành viên trong đoàn đều như một người lính trên mặt trận không?
– Muốn nói tới điều này phải kể từ việc chọn bối cảnh. Để làm nổi bật không khí khốc liệt của trận Thành cổ, đoàn phim đã tính đến rất nhiều phương án, trong đó có cả dựng bằng CGI hay quay ở một địa điểm nào đó khác.
Nhưng chúng tôi nhận thấy không gì tuyệt vời và thiêng liêng hơn, khi được quay phim tại bối cảnh là khúc sông Thạch Hãn – nơi mà cha ông ta đã đổ biết bao xương máu để bảo vệ Thành cổ. Địa điểm quay khiến chúng tôi gặp không ít khó khăn, đặc biệt là vấn đề thời tiết khắc nghiệt, nhất là những hôm trời mưa tầm tã, nhưng đoàn phim đều thấy mình như trở về quá khứ và không khác nào những người lính mang trong mình sứ mệnh thiêng liêng.

Cá nhân chị khi nhìn lại các bộ phim của Điện ảnh Quân đội, Mưa đỏ có phải là tác phẩm được đầu tư kinh phí lớn nhất từ trước nay?
– Từ thời các phim như Hoa ban đỏ, Tiếng cồng định mệnh thì bây giờ Điện ảnh Quân đội mới có một dự án lớn như Mưa đỏ. Chúng tôi sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ của mình nếu không có các quân binh chủng phối hợp và hỗ trợ các loại vũ khí, khí tài, đạn dược cho cảnh quay. Những điều đó không thể đong đếm được bằng kinh phí, chỉ có thể nói là rất nhiều sức người, sức của.
Nhiều khán giả xem phim bày tỏ khen ngợi, nhưng cũng có những lời đánh giá rằng phim còn chưa sát với lịch sử, chị nghĩ sao?
– Chúng tôi làm bộ phim này với tất cả lòng thành kính và sự tri ân tới thế hệ ông cha ta gìn giữ nền hòa bình nhưng cũng phải xác định rằng, Mưa đỏ chỉ là một góc của hiện thực chiến tranh mà những bậc cha chú đã phải trải qua. Thế nên, tôi chỉ dám nói bộ phim là lát cắt tái hiện một phần sự khốc liệt của trận Thành cổ 1972.
Ý kiến của mỗi người sẽ khác nhau, nhưng quan trọng chúng tôi mong muốn mang đến cảm xúc trân trọng hòa bình, biết ơn thế hệ trước từ những khán giả, nhất là các bạn trẻ – đó đã là thành quả tuyệt vời dành cho đoàn phim rồi!

Đến bây giờ, chị còn ám ảnh điều gì về bộ phim không?
– Ám ảnh có rất nhiều nhưng sẽ luôn có một câu hỏi trong tôi hay bất cứ ai, rằng tại sao năm ấy khi phải đối đầu với mưa bom bão đạn, rồi lực lượng hùng hậu của địch mà các chiến sĩ vẫn có thể kiên cường, giữ vững Thảnh cổ bằng mọi giá như vậy! Tất cả chắc chắn đến từ lý tưởng cao đẹp, lòng yêu nước mới khiến họ có thể vượt qua sự khốc liệt và không sợ cái chết.
Đã bao giờ chị muốn “bỏ cuộc” vì quá trình làm phim quá khó khăn?
– Chưa bao giờ vì ngoài chuyên môn, đây còn là nhiệm vụ chính trị và không chỉ là người làm phim, chúng tôi còn người lính. Chưa có một khó khăn nào mà tôi hay bất cứ ai trong ê-kíp lại muốn thỏa hiệp. Tôi tự hào vì ê-kíp của mình chưa có ai kêu ca mệt mỏi hay than phiền.
Rất nhiều ý kiến cho rằng, cảnh trên bàn đám phán có sự xuất hiện của nhân vật là Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Bình, liệu có phải vậy hay không?
– Nếu quý vị khán giả xem phim, sẽ thấy chúng tôi có một lời đề dẫn đó là các nhân vật trong phim đều được lấy cảm hứng từ sự kiện có thật. Với tôi, bà Nguyễn Thị Bình là một thần tượng, một bản thể độc nhất mà cho dù có dùng cách nào cũng khó thể tái hiện lại được trọn vẹn con người và thần thái của bà khi ấy.
Theo chị đây có phải thời “vàng” cho dòng phim chiến tranh?
– Khán giả ngày nay, đặc biệt là các bạn trẻ đặc biệt quan tâm tới các sự kiện lớn của quốc gia và đặc biệt là dòng phim lịch sử. Tôi nghĩ đây là động lực lớn để các nhà làm phim có thêm cảm hứng tiếp tục làm ra những bộ phim lịch sử, truyền tải tinh thần yêu nước tới đông đảo mọi người.
Trước Mưa đỏ, có hai bộ phim chiến tranh rất thành công là Đào, Phở và Piano, Địa đạo, hai bộ phim này có ảnh hưởng gì tới quá trình làm nghề của chị?
– Sự thành công của hai tác phẩm dĩ nhiên đã khiến cho không chỉ tôi, mà các nhà làm phim muốn đóng góp sức lực vào dòng phim lịch sử, đó là một niềm vui và hạnh phúc to lớn. Còn với cá nhân, tôi luôn muốn thể hiện bản sắc riêng vào trong tác phẩm của mình mà không chịu quá nhiều ảnh hưởng từ ai cả.

Vói doanh thu kỷ lục hiện nay của Mưa đỏ, chị có cảm xúc gì?
-Chúng tôi không đặt vấn đề doanh thu lên hàng đầu, nhưng với con số thu về, tôi vui mừng vì bộ phim đã được khán giả quan tâm và yêu mến, khiến cho công sức của toàn thể đoàn phim được ghi nhận.
Nhận được sự yêu mến của khán giả, gia đình chị có cảm xúc ra sao?
– Gia đình thương nói tôi rằng là phận nữ mà mà trải qua quãng thời gian lao lực vất vả như vậy. Thời gian làm phim vừa qua tôi hiếm khi có giây phút nào nghỉ ngơi thực sự, kể cả thời điểm phim ra rạp. Nên tôi không khỏi khiến gia đình lo lắng cho mình.
Cảm ơn chị vì những chia sẻ!
×

































Speak Your Mind