* Dưới đây là đoạn chia sẻ của ông bố 70 tuổi người Trung Quốc về chuyện dạy con của mình
Tuổi 70, khi đã có trong tay 100 tỷ đồng, một số tiền mà nhiều người mơ ước cả đời cũng khó với tới, tôi vẫn không thể cười được. Ngày nào tôi cũng rơi nước mắt, và mỗi lần như vậy trái tim tôi như bị xé nát vì những gì đã xảy ra 40 năm trước với con gái. Ký ức về ngày ấy vẫn in hằn trong tôi như một vết sẹo chưa bao giờ lành.
Con gái tôi lúc đó còn nhỏ, mới chập chững vào lớp 1. Nhưng tôi vì tham vọng và sai lầm của chính mình đã đánh đổi thứ quan trọng nhất, thời gian bên con. Tôi giao cô bé cho bà nội, bỏ qua từng nụ cười, từng giọt nước mắt, và thậm chí những buổi học đầu tiên mà cô bé rụt rè đi học mà không có tôi ở bên. Tôi nghĩ rằng có tiền là đủ để bù đắp tình thương đã mất nhưng thực tế điều đó không đúng.
Khi đó tôi mới 30 tuổi, vừa được thăng chức ở công ty nhỏ, và tưởng rằng sự nghiệp là tất cả. Tôi nghĩ rằng mình phải chứng minh với đời rằng có thể thành công, phải kiếm thật nhiều tiền để bảo đảm tương lai cho gia đình. Trong cơn tham vọng đó tôi đã bỏ qua những điều quan trọng nhất. Tôi nhớ từng đêm con bé khóc trong phòng ngủ gọi tên tôi bằng giọng ngây thơ và tôi thay vì chạy vào ôm con vỗ về lại ngồi trước bàn làm việc ánh sáng từ bóng đèn pha vào giấy tờ đánh dấu những con số và hợp đồng. Tôi tự nhủ với lòng rằng mình đang làm tất cả vì con nhưng thực chất tôi chỉ làm tất cả vì cái tôi. Sau mỗi lần con bé thất vọng tôi chỉ biết cúi mặt tự dằn vặt nhưng không dám thừa nhận lỗi lầm.

































Speak Your Mind