Trong không khí trang nghiêm của đại lễ kỷ niệm 80 năm Quốc khánh và Cách mạng Tháng Tám tại Quảng trường Ba Đình, hàng triệu khán giả cả nước đã vỡ òa trước những khung hình tráng lệ, mượt mà. Những cú lia máy như chạm khắc vào không gian, đưa hình ảnh hàng quân diễu binh trở nên sống động và giàu cảm xúc. Đằng sau đó, vẫn là Lê Bảo Hân – người gắn liền tên tuổi với cú máy dài liền mạch trong Bố Già.
Năm 2021, Bố già ra mắt, trở thành hiện tượng phòng vé với doanh thu hơn 427 tỷ đồng. Bên cạnh câu chuyện cảm động về tình phụ tử, khán giả còn đặc biệt nhắc đến cảnh mở đầu dài gần 2 phút, được quay bằng kỹ thuật one shot – quay liền mạch trong một lần, không cắt ghép.
Cảnh mở đầu dài gần 2 phút, được quay bằng kỹ thuật one shot trong Bố già của Lê Bảo Hân. Nguồn: NSX
Đó không chỉ là lựa chọn nghệ thuật mà còn là tuyên ngôn về sự cầu toàn của ê-kíp. Cảnh quay tái hiện nhịp sống nhộn nhịp của một khu phố lao động: từ tiếng rao hàng rong, trẻ con nô đùa, xích lô chen chúc, đến những mâu thuẫn, xung đột gia đình – tất cả như một lát cắt sống động của đời thường.
Để tạo sự liền mạch ấy, Lê Bảo Hân phải di chuyển qua nhiều lớp không gian, xử lý ánh sáng liên tục thay đổi và phối hợp cùng hàng chục diễn viên. Chỉ cần một bước hụt, một ánh mắt sai hoặc một cú nghiêng máy thiếu chuẩn, cả ê-kíp lại phải làm lại từ đầu.
Trong hậu trường, Trấn Thành từng thừa nhận cảnh quay này “ngốn” hàng chục lần thử, tiêu tốn cả tỷ đồng chỉ để có 2 phút hoàn hảo. Người gánh sức nặng lớn nhất chính là Lê Bảo Hân – khi phải đeo steadicam nặng hàng chục ký, vừa giữ thăng bằng, vừa di chuyển linh hoạt giữa đám đông, đảm bảo hình ảnh mượt mà như dòng chảy.
Từ phim trường đến sự kiện quốc gia
Nếu cú máy trong Bố già là thử thách nghệ thuật, thì những thước phim tại Đại lễ A80 lại là thử thách của trách nhiệm quốc gia. Tại Quảng trường Ba Đình, Lê Bảo Hân phụ trách quay chính ở khu vực lễ đài – nơi ghi lại những thời khắc lịch sử quan trọng.
Anh mang trên mình bộ steadicam và hệ thống Trinity hiện đại, nặng gần 40 kg, trị giá hàng tỷ đồng. Để có những cú lia liền mạch qua hàng quân, anh di chuyển liên tục bằng xe scooter điện, phối hợp ăn ý cùng hàng nghìn chiến sĩ diễu binh.

Nếu trong Bố già, sai một nhịp có thể làm lại, thì tại A80, chỉ một lỗi nhỏ cũng đồng nghĩa thất bại không thể sửa. Chính vì vậy, Lê Bảo Hân thừa nhận đây là dự án “áp lực kinh hoàng nhất trong sự nghiệp”: “Khoảng cách giữa người hùng và tội đồ dân tộc chỉ cách nhau một bước chân”, anh nói.
Thế nhưng, giống như cú one shot năm nào, anh lại hoàn thành xuất sắc. Những khung hình trực tiếp trở thành điểm nhấn của Đại lễ, nhận về hàng loạt lời khen: “Cảm ơn anh vì những shot quay không uổng phí công luyện tập của bao nhiêu chiến sĩ”.
Cầu nối của nghệ thuật hình ảnh
Hành trình từ Bố già đến A80 là minh chứng rõ nét cho con đường của Lê Bảo Hân: luôn chọn những thử thách lớn nhất để khẳng định bản lĩnh.

Dù ở phim trường hay lễ trường, anh vẫn giữ triết lý: “Máy quay phải kể chuyện, không chỉ ghi hình”. Vì thế, mỗi chuyển động máy của anh đều có hồn, có nhịp điệu, chạm đến cảm xúc người xem.
Trong giới làm nghề, cái tên “Steadihan” trở thành biểu tượng cho sự chuyên nghiệp. Còn với công chúng, Lê Bảo Hân chính là minh chứng cho những “người hùng thầm lặng” đứng sau ống kính, mang đến những hình ảnh khiến cả triệu con tim cùng tự hào.
×































Speak Your Mind