Tôi có một bà hàng xóm, chị ấy có một cậu con trai đang học cấp hai. Nói thật, ngày nào tôi cũng nghe thấy tiếng chị quát mắng con. Có hôm thì là chuyện học hành: “Sao mà ngu dốt thế, học thêm, học nếm tốn tiền triệu mà mãi không vào đầu”. Có hôm thì đến chuyện ăn uống: “Mày ngu lắm, cứ tống mấy cái đồ bẩn ngoài đường vào mồm là nhanh”. Giọng chị luôn to, luôn gắt, giống như lúc nào cũng trong trạng thái “bốc hỏa”.
Thú thực, tôi từng nghĩ chắc thằng bé cũng quen rồi, trẻ con mà, nghe mắng riết rồi chai lì đi. Nhưng một buổi chiều, khi tôi đang nấu cơm, bỗng nghe tiếng “choang” chát chúa từ bên kia vách. Tôi giật mình chạy ra thì thấy cháu bé nhà hàng xóm ném chiếc lọ hoa xuống đất, rồi gào lên trong nước mắt: “Bà ghét tôi thì bà đẻ tôi làm gì?”.
Tôi sững người. Câu nói ấy như một nhát dao xoáy thẳng vào tim người làm cha mẹ. Tôi biết, chị hàng xóm kia thật lòng thương con. Chị làm mấy công việc cùng lúc để có tiền cho con đi học thêm đủ thứ. Cái gì ngon cũng chừa phần cho con. Thậm chí nhiều hôm tôi còn thấy chị chạy xe vội vàng từ chỗ làm về chỉ để kịp đưa con đi học thêm. Nhưng cách chị thể hiện tình yêu lại chỉ toàn là những lời quát mắng, chê bai, so sánh…
Tôi cứ băn khoăn mãi, cho đến một lần tình cờ nhớ lại bộ phim Sex Education mà mình từng xem trên Netflix. Trong đó, nhân vật Jean Milburn có một câu nói khiến tôi vô cùng thấm thía: “I don’t know if any of us understand much about love. We just know we feel it when we feel it.”




































Speak Your Mind