Chuyện gì đến cũng phải đến, Mai – niềm tự hào lớn nhất của Trấn Thành, bộ phim phá kỷ lục doanh thu phòng vé Việt Nam – đã chính thức nhường lại ngôi vị số 1 cho Mưa Đỏ.
Trấn Thành có thể sẽ không phải đợi lâu nữa để giành lại ngai vàng của mình. Thỏ Ơi – bộ phim mới nhất của anh đang được bấm máy và sẽ ra mắt vào dịp Tết. Dù mùa phim Tết năm nay được đánh giá là sẽ rất khốc liệt, nhưng với lợi thế tên tuổi và kinh nghiệm chinh chiến dày dặn, Thỏ Ơi vẫn là ứng cử viên thiện chiến nhất trong cuộc đua phòng vé. Nhưng liệu nó có phá kỷ lục mới được thiết lập của Mưa Đỏ và giành lại vương miện cho cha đẻ của mình hay không thì… chưa chắc.
Và để làm được điều đó, Trấn Thành có nên… đi chậm lại?
Công thức bất khả chiến bại của Trấn Thành
Cái bẫy của thành công
Vấn đề của Trấn Thành không chỉ là bám lấy một công thức thành công, mà còn nằm ở chỗ – tần suất làm việc cho một bộ phim của Trấn Thành không đủ để anh thật sự nâng tầm tác phẩm của mình.
Trong suốt 5 năm ngắn ngủi làm phim, Trấn Thành đã giữ lời hứa với bản thân và khán giả bằng “tục lệ” phim Tết – cứ Tết đến là có phim. 1 phim/ năm, cứ như thế liên tục. Và trong 1 năm đó, Trấn Thành còn kịp dẫn chương trình (1-2 chương trình lớn kéo dài 3-4 tháng), quay show cá nhân, tham gia gameshow với tư cách khách mời, chưa kể các hoạt động showbiz lớn nhỏ diễn ra không ngừng nghỉ. Với cường độ làm việc này, Trấn Thành đang tạo cảm giác việc ra phim của anh giống một cuộc đua theo KPI mang màu công nghiệp.
Đi chậm lại để bước tiếp xa hơn
Điện ảnh, rốt cuộc, không phải là cuộc đua tốc độ mà là nghệ thuật của sự ủ men. Và có lẽ, điều mà Trấn Thành cần lúc này không phải là một kỷ lục phòng vé mới, mà là một khoảng lặng đủ dài để tái tạo mình – để từ “ông vua phòng vé,” anh có thể tiến thêm một bước: Trở thành người kể chuyện mà tác phẩm của anh không chỉ được xem trong mùa Tết, mà còn được nhớ mãi về sau.
Một thương hiệu điện ảnh, cũng giống như bất kỳ thương hiệu xa xỉ nào, không thể sống mãi bằng một công thức. Gucci không thể chỉ bán mãi một chiếc túi Bamboo, Apple không thể chỉ sống nhờ iPhone đời đầu, và Trấn Thành cũng khó lòng tiến xa hơn những gì anh đang có, nếu chỉ trung thành với combo “gia đình – hài – nước mắt.” Điều khán giả yêu thương ở anh ngày hôm nay, nếu lặp lại quá nhiều lần, ngày mai sẽ trở thành lý do họ quay lưng. Bởi bản chất của thị hiếu là thay đổi, và bản chất của nghệ thuật là sáng tạo.
Chuyển hóa thương hiệu với Trấn Thành, trước hết, không có nghĩa là bỏ rơi những giá trị đã làm nên thành công. Anh vẫn có thể tiếp tục kể chuyện về gia đình, về những mối quan hệ đầy mâu thuẫn nhưng cũng đầy yêu thương. Nhưng thay vì chỉ dừng lại ở mâm cơm, ở cuộc cãi vã ồn ào, Trấn Thành có thể mở rộng ra những dải màu khác: Một lát cắt xã hội gai góc hơn, một câu chuyện tình yêu ít lãng mạn hơn nhưng giàu chiều sâu, thậm chí là một thể loại mới hoàn toàn – phim trinh thám, nhạc kịch, thậm chí tâm lý xã hội mang màu sắc noir. Khán giả Việt Nam không hề “sợ” phim khó; họ chỉ sợ sự nhàm chán.
Vậy nên, có lẽ đã đến lúc, Trấn Thành hãy thử… đi chậm lại xem sao!




































Speak Your Mind