Vào vai một cơ trưởng, diễn viên Xuân Phúc đã phải học những gì để thể hiện ra chất một phi công?
– Tôi có tìm hiểu và được huấn luyện những kỹ năng cơ bản. Tất nhiên là không thể trở thành phi công thật sự, nhưng nhờ sự hỗ trợ trực tiếp của những người có chuyên môn – đặc biệt là chú Trung Nam – cơ trưởng của chuyến bay – nguyên mẫu ngoài đời. Tôi được hướng dẫn cách nắm vô lăng, đạp thắng, điều chỉnh cần lái, cất cánh – hạ cánh cơ bản, cùng một số thao tác trong buồng lái.
Thực tế, các phi công có một đội ngũ kỹ thuật hỗ trợ từ trước, họ cài đặt sẵn toàn bộ thông số rồi. Nhiệm vụ của phi công là điều khiển theo đúng quy trình. Vì vậy, điều quan trọng nhất khi tôi vào vai là phải thể hiện được thần thái và tính cách của một cơ trưởng: kiên định, quyết đoán, dũng cảm, sẵn sàng bảo vệ bằng mọi giá khoang lái – nơi sống còn của cả chuyến bay.

Những cảnh quay trong buồng lái chắc hẳn khó vì rất nhiều nút bấm, anh đã xử lý thế nào để khán giả cảm nhận giống như thật?
– Thực sự thì đa phần nút bấm đã được cài sẵn, tôi chỉ cần thực hiện đúng thao tác đã tập luyện. Các chuyên gia luôn nhắc nhở, thông báo từ bên ngoài buồng lái, nên tôi không bị rối. Tuy nhiên, cảm giác ngồi trong buồng lái lần đầu rất choáng ngợp, vì xung quanh là cả “rừng” nút, vô lăng, cần đạp… Tôi phải tập đi tập lại để mọi động tác trông thật tự nhiên, đúng như một phi công đang điều khiển máy bay.
Chú Trung Nam đã kể lại với tôi khoảnh khắc mà tưởng như chắc chắn tất cả sẽ chết đến 99%, nhưng bằng nghị lực, sự quyết đoán và một chút may mắn, chú vẫn cứu được chuyến bay. Nghe chú kể, tôi thấy rõ ranh giới sinh tử chỉ trong gang tấc. Những chi tiết như động cơ hỏng, bánh hạ cánh kẹt, thắng máy bay trục trặc… đều có thật. Chính những trải nghiệm ấy giúp tôi nhập tâm hơn khi tái hiện lại nhân vật. Chú Trung Nam cũng nói với tôi cảm giác lúc đó rất căng thẳng, không biết phía sau lưng mình anh em, đồng đội mình đang ra sao, còn sống hay chết nhưng chú vẫn phải tập trung để giữ được máy bay và hạ cánh an toàn.

Chú Trung Nam có nhận xét gì sau khi xem anh đóng vai mình ngoài đời?
– Sau buổi chiếu, tôi có hỏi cảm xúc chú Trung Nam. Chú rất vui và khen tôi đã truyền tải được cảm xúc nhân vật gần với thời điểm lịch sử. Dù tất nhiên là tôi không thể giống hoàn toàn chú, nhưng chú Trung Nam đã công nhận tôi đã làm tròn trách nhiệm, thể hiện được tinh thần cơ trưởng trong khoảnh khắc sống còn.
Khi hợp tác với đạo diễn Hàm Trần – người từng có kinh nghiệm làm phim ở Hollywood, Xuân Phúc cảm nhận thế nào về cách anh ấy thực hiện bộ phim lần này?
– Anh Hàm Trần có phong cách dựng phim rất mới, góc máy lạ và đẹp. Trước đó anh đã có nhiều dự án chất lượng, kể cả phim phát hành quốc tế. Với Tử chiến trên không, ngay từ kịch bản tôi đã thấy đây là một tác phẩm đặc biệt. Trong quá trình làm, tất cả chúng tôi ai cũng hứng khởi và động viên nhau vì biết mình tham gia vào một bộ phim lớn, được đầu tư nghiêm túc.

Đây có phải lần trở lại điện ảnh sau một thời gian dài của diễn viên Xuân Phúc?
– Đúng vậy, đã 5 năm rồi tôi mới quay lại với màn ảnh rộng. Trước đó tôi chủ yếu đóng phim truyền hình. Vì thế, nhận được vai cơ trưởng lần này vừa là áp lực, vừa là niềm vui rất lớn.
Xuân Phúc cảm thấy sao khi mình đóng phim hành động mà chỉ ngồi nguyên một chỗ, trong khi các bạn diễn chiến đấu từ đầu đến cuối phim. Dường như bạn là người “sướng” nhất phim này?
– Nhìn vào nhân vật cơ trưởng thì có vẻ nhàn, nhưng thực tế không hề đơn giản. Dù phải ngồi yên một chỗ, tôi vẫn phải diễn bằng hình thể rất nhiều. Khó khăn lớn nhất là không biết chuyện gì đang diễn ra phía sau cánh cửa buồng lái
Một thử thách khác là tôi và Trần Ngọc Vàng hoàn toàn phải dựa vào trí tưởng tượng. Chúng tôi diễn trước phông xanh, tất cả bối cảnh và tình huống trong phim đều không hề được thấy. Ngay cả những phân đoạn cao trào, ở trường quay thực chất chỉ có đạo diễn đứng ngoài hô: “Máy bay đang tới gần rồi”. Nhiệm vụ của chúng tôi là phải thể hiện sao cho khán giả tin rằng trước mắt mình thực sự có một chiếc máy bay đang áp sát.
Đến cảnh tôi bị thương, cánh cửa đè lên người, dù phải nằm bất động như đang ngất đi, tôi vẫn phải thể hiện cảm giác nghiêng ngả theo nhịp rung lắc của máy bay. Không đơn thuần chỉ là nằm im, tôi phải giữ cho khán giả thấy nhân vật thực sự đang chịu tác động dữ dội từ không gian xung quanh.

Anh và Trần Ngọc Vàng tương tác với nhau thế nào khi có 2 bạn diễn với nhau trong buồng lái?
– Tôi và Trần Ngọc Vàng vốn đã quen biết nhau từ trước nên không gặp nhiều khó khăn khi diễn chung. Hai anh em chỉ nhắc nhở, động viên nhau rằng vì chỉ có hai người nên càng phải cố gắng, không để ảnh hưởng đến cả ê-kíp. Chúng tôi tập trung quan sát nhau, ai sơ suất thì người kia lập tức nhắc để giữ nhịp và không làm chậm tiến độ quay.
Anh có ấn tượng điều gì khi làm việc với ê-kíp Tử chiến trên không?
– Điều khiến tôi ấn tượng nhất là khâu hóa trang. Đây là lần đầu tiên tôi tham gia một bộ phim có ê-kíp hóa trang đông đến cả chục người, luôn túc trực với đủ loại “máu” giả khác nhau. Họ chăm chút từ tạo hình nhân vật đến những vết thương chân thật đến mức khiến quần áo diễn viên lúc nào cũng nhuộm đỏ. Mỗi ngày trở về, chúng tôi phải kỳ cọ rất lâu mà vẫn khó rửa sạch thứ si-rô đỏ bám dính ấy.
Anh kỳ vọng bộ phim Tử chiến trên không sẽ có doanh thu bao nhiêu?
– Khi bộ phim chưa ra mắt tôi kỳ vọng ở mức 250 tỷ đồng. Nhưng sau khi bộ công chiếu, nhận được sự hưởng ứng của khán giả, tôi lại mong đến con số 350 tỷ đồng.
Đây có phải là bộ phim có cát-xê cao nhất của Xuân Phúc? Với những bộ phim có doanh thu lớn, các diễn viên có được thưởng thêm?
– Cao nhất của tôi thì chưa hẳn, nhưng cũng là một bộ phim có cát-xê khá ổn với tôi. Còn chuyện có thưởng thêm không thì cũng tùy thuộc vào từng nhà sản xuất. Thường thì những phim thắng lớn cũng sẽ có những đề xuất thưởng thêm cho ê-kíp sản xuất.
Cảm ơn diễn viên Xuân Phúc đã chia sẻ!
×
































Speak Your Mind