“Gap year” (được hiểu là khoảng 1 năm “nghỉ giữa hiệp” giữa khoảng thời gian đi học và đi làm để đi du học lịch, nghỉ ngơi, nâng cao kiến thức) vốn không còn là khái niệm quá mới lạ nhưng lại luôn tạo ra nhiều luồng ý kiến khác nhau.
Trước đây, người ta tranh cãi “gap year” hay việc trì hoãn 1 năm là phí thời gian, phí công sức của bố mẹ và chỉ là xu hướng dành cho những bạn trẻ lớn lên trong gia đình có điều kiện, thoải mái quỹ thời gian. Chưa kể thời điểm khái niệm này mới xuất hiện, nhiều người cho cho rằng những bạn trẻ chọn “gap year” để tìm được định hướng phù hợp là những người có khả năng tự quyết kém, không có cách thức ra quyết định và vô trách nhiệm với bản thân, với gia đình.
Thì ở hiện tại, cũng gần 10 năm trôi qua, chứng kiến xu hướng này ngày càng phổ biến, từ khoá này lại mở ra một cuộc tranh luận theo góc nhìn khác.
Theo đó, người ta bắt đầu bàn đến chuyện “kỳ nghỉ” nào mới xứng đáng được coi là đúng định nghĩa “gap year”.
Nếu chỉ đơn giản là bảo lưu kết quả học hay tạm hoãn xin việc để ở nhà đi chơi, du lịch khắp nơi, hết tiền về xin bố mẹ thì có phải là “gap year” không? Hay “gap year” là phải lao ra ngoài làm phục vụ, bán vé số, lăn lộn với 100 công việc khác nhau để kiếm tiền? Như nào mới đúng nghĩa…
“Gap year” là tự kiếm tiền, tự trang trải chuyến đi, nếu dùng tiền của cha mẹ thì gọi là “ăn bám”
Vốn dĩ, khái niệm “gap year” xuất phát từ phương Tây, nơi nhiều bạn trẻ sau khi tốt nghiệp trung học thường tạm gác việc học đại học một năm để đi làm thêm, đi tình nguyện, hoặc lang thang khám phá thế giới. Họ kiếm tiền từ công việc phục vụ, bưng bê, làm nông, dạy ngoại ngữ, rồi dùng chính số tiền đó để trang trải cho hành trình của mình.
Do đó, không ít những phụ huynh cũng đồng ý theo cách này. Họ quan niệm giá trị của “gap year” không nằm ở cảnh đẹp hay nơi mà bạn đặt chân đến mà nằm ở việc những người trẻ phải lao động, tính toán, có kế hoạch và chịu trách nhiệm với từng quyết định của mình.




































Speak Your Mind