Đó là câu chuyện của ông bà Lâm, đang sống ở Phúc Kiến (Trung Quốc).
Ông bà Lâm vốn là viên chức nhà nước đã về hưu. Cả đời tiết kiệm, chắt chiu, cuối cùng hai ông bà cũng dành dụm được khoảng 135.000 NDT (khoảng 500 triệu đồng) – coi như quỹ dưỡng già. Thế nhưng khi bước sang tuổi 65, bà Lâm nảy ra ý nghĩ: “Tiền bạc có bao nhiêu thì khi chết đi rồi cũng để lại cho con, chi bằng chia ngay lúc này, vừa công bằng vừa để chúng có thêm chút vốn làm ăn”.
Sau nhiều lần bàn bạc, ông bà quyết định chia hơn 1 nửa tiền tiết kiệm cho các con. Ông bà có 3 người con gồm 2 trai 1 gái và đều đã lập gia đình, có công ăn việc làm và nhà cửa đàng hoàng. Vì vậy không biệt trai gái, mỗi đứa được ông bà Lâm cho 27.000 NDT (khoảng 100 triệu đồng).
Hôm ấy, gia đình tụ họp đông đủ, không khí rộn ràng như ngày Tết. Bà Lâm đặt từng phong bì trước mặt các con, nói giọng dịu dàng: “Đây là số tiền bố mẹ dành dụm được. Giờ vẫn còn minh mẫn thì trích ra chia đều cho các con, không nhiều nhặn gì, chỉ mong các con sống thuận hòa, thương nhau”.
Nhận khoản tiền, các con đều vui mừng xúc động. Người con trai cả xúc động hứa sẽ mở rộng công việc kinh doanh. Vợ chồng người con gái thứ 2 tiết lộ kế hoạch sẽ gửi tiết kiệm để cho các cháu đi học.
Riêng người con trai út lại có phần trầm ngâm: “Hay là bố mẹ đừng chia vội mà để làm quỹ dưỡng già? Bây giờ bố mẹ trộm vía vẫn khỏe mạnh chứ biết đâu sau này ốm đau thì sao?”.































Speak Your Mind