Thường được gọi là “ông hoàng phòng vé”, anh có thấy danh xưng này tạo thêm áp lực khi nhận vai phản diện nặng ký như Long?
– Hồi xưa, tôi áp lực lắm. Nghe danh xưng “ông hoàng” là nghĩ phải thế này, thế kia. Nhưng thật ra, vai diễn không cần mấy thứ đó. Vai diễn chỉ cần mình sống trọn vẹn. Sau này, tôi thay đổi cách nhìn: không quan tâm đến gánh nặng danh xưng, mà tập trung tận hưởng những ngày trên trường quay.

Anh có thể chia sẻ về những áp lực khi đảm nhận vai không tặc Long trong Tử chiến trên không?
– Khi mong muốn làm thật tốt và được công nhận, đôi khi chính kỳ vọng đó lại trở thành áp lực. Với vai Long, tôi có hai phân cảnh đặc biệt quan trọng. Tôi đã trải qua cảm giác nặng nề vì đoàn phim phải chờ đợi khá lâu, trong khi mình vẫn chưa chạm tới cảm xúc cần thiết. Với một diễn viên, đó là trạng thái vô cùng khủng khiếp. Chỉ khi buông bỏ áp lực, để nhân vật tự nhiên dẫn dắt, tôi mới thấy mọi thứ trở nên nhẹ nhõm hơn. Nhưng để đạt đến khoảnh khắc đó, tôi phải dồn hết can đảm và thậm chí “xin” được quay lại nhiều lần.
Anh nói là phải xin quay lại rất nhiều lần, cụ thể là như thế nào?
Có khi nào anh cảm thấy loay hoay, bất lực khi cứ phải quay đi quay lại một cảnh mãi không đạt?

Nhiều khán giả kỳ vọng nhân vật Long có thêm chiều sâu về trí tuệ, sự sắc bén, thay vì chỉ thấy nguy hiểm và máu lạnh. Anh nghĩ sao về điều này?
Khán giả xúc động nhiều ở cảnh Long đối diện con trai mình. Đây có phải cảnh quan trọng nhất với anh?
– Đúng vậy. Đó là cảnh tôi đã xin quay lại 57 lần. Nó thể hiện tình thân của nhân vật, chứ không chỉ là sự tàn ác. Cảnh này làm khán giả thấy Long vẫn là con người, không phải một kẻ chỉ biết bạo lực. Với tôi, đây là cảnh khó khăn nhưng cũng đáng nhớ nhất.
Nhìn lại, anh rút ra điều gì sau trải nghiệm này?

Trong “Tử chiến trên không”, khán giả bất ngờ khi thấy bé Bom Thiên Minh – con trai anh xuất hiện. Anh có thể chia sẻ về cơ duyên này?
– Bom đang học công nghệ thông tin, không học điện ảnh. Việc tham gia phim này là một cái duyên, Hàm Trần mời nên tôi cho con vào thử. Tôi không định hướng con làm nghề diễn viên, chỉ coi đây như một trải nghiệm để biết trường quay là gì.
Với tư cách một người cha, anh có hướng dẫn Bom nhiều khi vào phim không?

Bom có học hỏi diễn xuất hay xin kinh nghiệm từ anh không?
– Có, những gì tôi biết thì tôi nói. Điều quan trọng hơn kinh nghiệm là quan điểm làm nghề. Kỹ thuật diễn xuất bây giờ đầy trên mạng, phim Mỹ, phim Âu có nhiều bài học lắm. Quan điểm của tôi là phải thành thật với nghề. Tôi muốn con nhìn thấy mình làm nghề thế nào, đó mới là bài học lớn nhất.
Anh có sợ con mâu thuẫn, hay ghét mình khi quá khắt khe, khó tính như anh trên trường quay không?
– Không. Từ trước đến giờ, tôi chỉ mong con có thần tượng riêng trong diễn xuất, không nhất thiết là tôi. Gần đây tôi có giới thiệu Bom xem phim Raging Bull, để thấy Robert De Niro diễn ra sao. Tôi tin con sẽ tự tìm được đường.
Sau Tử chiến trên không, anh có định hướng gì cho Bom không?
– Hiện tại, Bom vẫn học công nghệ thông tin. Phim này chỉ là trải nghiệm. Nếu con muốn đi xa hơn, phải học bài bản. Tôi không “cầm tay chỉ việc” hay ép con theo nghề. Con chọn gì thì đó là quyết định của con.
Xin cảm ơn anh!
×































Speak Your Mind