Con trai mới vào lớp 1 chưa đầy một tháng nhưng tôi đã rơi vào trạng thái bế tắc , căng thẳng đến mức đầu muốn nổ tung mỗi khi dạy con học buổi tối. Nếu có ai đó nghĩ rằng dạy một đứa trẻ tập viết chỉ là việc nhỏ nhặt thì tôi có thể khẳng định đó thực sự là một “cuộc chiến” đầy nước mắt.
Tôi không cho con đi học tiền tiểu học trước chương trình như nhiều gia đình khác mà để con được vui chơi thoải mái suốt năm mẫu giáo lớn. Tôi nghĩ trẻ đến tuổi nào thì học đúng chương trình tuổi đó, không cần “chạy trước”. Ở trường mầm non, cô dạy gì thì con viết đó, còn ở nhà tôi tuyệt nhiên không bắt con luyện chữ hay học thêm.
Thế nhưng khi bước vào lớp 1, con tôi gần như chưa có chút nền tảng nào về chữ viết. Trong khi nhiều bạn đã quen với việc viết thẳng hàng, nắn nót từng con chữ thì con tôi lại bỡ ngỡ với cả những nét cơ bản nhất.
Chồng tôi vốn nóng tính, không đủ kiên nhẫn ngồi kèm con nên toàn bộ việc học của bé đều do tôi gánh. Những ngày đầu, con mới học nét cơ bản thì mọi thứ vẫn tạm ổn, nhưng càng về sau, khi bước sang viết chữ cái thì tình hình trở nên tệ hơn.
Có lần cô giáo chụp lại vở con gửi trong nhóm phụ huynh, tôi thực sự sốc và xấu hổ. Nét chữ của con ngoằn ngoèo, nghiêng ngả, không đi theo dòng kẻ mà như “giun bò dế chạy”. Nhìn trang vở ấy, tôi vừa lo thắt ruột vừa tủi thân, cảm giác như cả thế giới đang sụp xuống.
Từ niềm háo hức ban đầu, mỗi buổi tối ngồi vào bàn học với con là một cuộc vật lộn. Hai mẹ con đối diện nhau trong nước mắt. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, dạy con tỉ mỉ từng nét. Thế nhưng, dù hướng dẫn cẩn thận thế nào, con vẫn viết xiêu vẹo, cứ như leo núi rồi lại trượt dốc.


































Speak Your Mind