
Trộm vía, căn phòng ký túc xá nhỏ xíu năm ấy thật sự có duyên lành. Ngoài hai anh em trên hình hôm nay, theo đuổi âm nhạc và may mắn được nổi tiếng, còn có anh Đăng Dương theo nhạc dòng nhạc truyền thống – cách mạng, anh Quang Tám theo bolero, anh Quang Long sau này là nhạc sĩ – nhà phê bình âm nhạc cũng rất uy tín trong giới. Phòng kế bên năm đó còn có anh Tấn Minh.

Tôi nhớ mãi mỗi buổi trưa, mấy anh em thay phiên nhau nấu cơm, mùi khói bếp dầu nồng nặc, nồi cơm bé xíu phải úp ngược lên xuống mấy lần mới chín được. Rồi mỗi mùa đông, quần áo chất đống, phòng bốc mùi… Cả cái toilet bé xíu, anh em đứng chờ nhau mỗi buổi sáng mà inh ỏi như cái chợ. Gì chứ mụn nhọt và bệnh ngoài da các kiểu là điều coi như không thể tránh khỏi, thế mà cuối cùng rồi cũng nên người như ai.
Anh em diễn cùng nhau nhiều lần khắp Việt Nam nhưng chưa bao giờ có chung tấm hình hay có thời gian ngồi ôn nghèo kể khổ, hôm nay mình hát xong thì đến lượt anh, gặp nhau dưới cánh gà sân khấu mà bao kỷ niệm ùa về. Xuống dưới rồi, lại nghe thấp thoáng anh đang kể với khán giả về những kỷ niệm với mình 30 năm trước, thấy ấm áp vô cùng. Mong anh luôn khoẻ, gia đình hạnh phúc và tiếp tục toả sáng với giọng tenor đẹp và tình cảm bậc nhất mà âm nhạc Việt Nam từng có”.

Hoàng Bách là con út nên được mẹ cưng chiều nhất. Anh thường xuyên được theo mẹ cho vào đài lúc bé xíu. Lên 6 – 7 tuổi, Hoàng Bách được mẹ cho học guitar rồi học organ. Xuyên suốt thời tuổi thơ, Hoàng Bách thường xuyên hát cùng đàn chị Lan Anh, Lưu Thiên Hương, Lưu Hương Giang… trở thành những “cây văn nghệ” năng nổ, chinh chiến khắp miền Bắc với nhà thiếu nhi Nam Định.
Hoàng Bách từng chia sẻ, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ trở thành ca sĩ. Một phần vì vỡ giọng rất nặng, phần khác vì “đi hát cứ thấy yếu yếu thế nào”. Vậy nên 15 tuổi, Hoàng Bách xin mẹ lên Hà Nội học trống tại Nhạc viện Hà Nội.

Tuổi 15 mê tự do, ham vui và thích độc lập, Hoàng Bách cực kỳ hào hứng với cuộc sống xa nhà. Một năm ở Hà Nội nhiều niềm vui nhưng cũng đầy cám dỗ. Thời điểm đó, việc tụ tập băng nhóm nở rộ, ma túy xâm nhập và tàn phá học đường, gây không ít cảnh tượng đau lòng. Bao nhiêu tài năng, bao nhiêu hy vọng, ước mơ đã bị cái chết trắng bóp nghẹt. Biết chuyện, bố mẹ của Hoàng Bách quá sợ hãi nên quyết định chuyển cả nhà vào Sài Gòn.
Vào Sài Gòn, Hoàng Bách theo học lớp kèn tại Nhạc viện thành phố Hồ Chí Minh. Anh mất gần 1 năm để quen với cuộc sống mới nhộn nhịp. Tự đi học giữa một thành phố lạ, tự nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, thậm chí “chăm sóc” luôn hai ông anh.

Trong thời gian này, khi giọng tuổi dậy thì đỡ chênh vênh, Hoàng Bách lại quay trở lại với ca hát. Ngày rời trường phổ thông, anh viết bài hát đầu tiên Khúc hát ngày chia tay. Không ngờ, bài hát được đón nhận nồng nhiệt, nhiều trường phổ thông trong thành phố nhất định phải mời ban nhạc của Hoàng Bách đến hát cho bằng được.
×































Speak Your Mind