Từ thuở nhỏ, Ái Liên đã bộc lộ niềm say mê đặc biệt với nghệ thuật cải lương và được mẹ cùng các anh chị trong đoàn tận tình chỉ dạy. Bà sớm thể hiện năng khiếu nổi trội, am hiểu và sử dụng thành thạo nhiều loại nhạc cụ dân tộc như đàn kìm, cò, sến, độc huyền, trống, mõ thanh, thập lục, cũng như các nhạc cụ phương Tây như piano, violin, guitar, banjo hay trống jazz.

Năm 16 tuổi, sau khi trở về Hải Phòng, Ái Liên bắt đầu tham gia các đêm diễn từ thiện với tư cách tài tử. Chính phong thái tự tin và giọng hát đặc biệt đã giúp bà được Hội kịch Bắc Kỳ (La Scène Tonkinoise) mời cộng tác trong vai trò diễn viên. Vai diễn đầu tiên – Yến trong vở Kịch trường vạn tuế của tác giả Trần Ngọc Diệp – đã đưa Ái Liên trở thành ngôi sao sáng của đoàn kịch La Scène Tonkinoise chỉ trong thời gian ngắn.
Theo lời kể trong cuốn hồi ký Để gió cuốn đica sĩ Ái Vân – con gái bà – Ái Liên từng đoạt giải cao nhất trong một cuộc thi người đẹp tại miền Bắc khi mới 16 tuổi. Từ đó, bà được mệnh danh là “Hoa khôi đất Bắc”, “Hoa khôi Hà Nội”, hay thậm chí “Hoa khôi Đông Dương”.

Năm 1971, khi mới 17 tuổi, Ái Vân bắt đầu sự nghiệp nghệ thuật với các vai diễn trong kịch ngắn của Đài Truyền hình. Sau đó, bà gia nhập Đoàn Ca múa Bông Sen tại miền Nam. Năm 1976, Ái Vân ra Hà Nội theo học tại Nhạc viện Hà Nội (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam). Tốt nghiệp năm 1979, bà về công tác tại Nhà hát Nhạc nhẹ Việt Nam – nơi đánh dấu chặng đường tỏa sáng của một giọng ca tiên phong trong dòng nhạc nhẹ thời kỳ hậu 1975.

Năm 1981, Ái Vân đạt Giải thưởng lớn tại Liên hoan Âm nhạc Quốc tế Dresden (CHDC Đức) với hai ca khúc Bài ca xây dựng và Mặt trời chưa bao giờ mọc như thế (hát bằng tiếng Đức). Đây là giải thưởng quốc tế đầu tiên mà Việt Nam giành được trong lĩnh vực nhạc nhẹ, mở ra cơ hội để Ái Vân biểu diễn tại nhiều quốc gia và mang âm nhạc Việt Nam đến gần hơn với bạn bè thế giới.
×































Speak Your Mind