Nguyễn Hùng gây xúc động với ca khúc “Kiếm đâu bây giờ”, gợi ký ức về tình thân
Liên tục ghi dấu với những bản nhạc phim giàu cảm xúc, Nguyễn Hùng tiếp tục chạm đến trái tim khán giả qua ca khúc Kiếm đâu bây giờ, nhạc phẩm mang đậm màu ký ức, gợi nhắc về tình cảm ông bà – cháu thiêng liêng của nhiều thế hệ người Việt.
Tên tuổi Nguyễn Hùng đã được khẳng định qua hàng loạt sáng tác giàu chiều sâu như Phép màu, 5 ngón bàn tay và gần đây là Còn gì đẹp hơn – ca khúc nhạc phim về những người lính cụ Hồ trong tác phẩm điện ảnh Mưa đỏ. Ở sáng tác mới này, giai điệu nhẹ nhàng, ca từ da diết của Kiếm đâu bây giờ vang lên như lời thủ thỉ, nghẹn ngào của một đứa trẻ năm nào nay đã trưởng thành, mang trong mình ký ức đẹp đẽ xen lẫn sự nuối tiếc vì những điều chưa kịp nói: “Còn bao nhiêu điều chưa nói, đâu thể gửi đến nơi”.
Bài hát đặc biệt gây ấn tượng ở câu hát: “Làm sao để giữ lấy chỗ nương tựa trước đây, bé con sau lưng bà ngày xưa quý hơn cục vàng, con biết… kiếm đâu bây giờ”. Những lời ca ấy gợi lên hình ảnh quen thuộc của bao thế hệ: đứa trẻ được bà che chở năm nào nay đã lớn, nhưng “cánh hoa” từng quý giá ấy giờ đã gần đất xa trời. Thời gian trôi đi như bánh xe không chừa một ai, để rồi khi “con cứ mãi rong chơi”, đến lúc nhận ra thì đã muộn màng: biết “kiếm đâu bây giờ”?

Trong buổi livestream chia sẻ về sáng tác này, Nguyễn Hùng xúc động kể: “Hùng được xem bản thô của phim trước và để lại cho Hùng một cảm giác mạnh mẽ về tình thân. Lúc Hùng thu âm bài Phép màu thì ông ngoại của Hùng mất, vì đang ở Hội An và phải hoàn thành cho xong bản thu nên không thể về được. Thật sự áy náy và hối tiếc. Hy vọng mọi người nghe bài hát này sẽ trân quý sự hiện diện của ông bà hơn khi còn có thể”.
Nếu Kiếm đâu bây giờ mang góc nhìn của người cháu, thì ca khúc Ngoại yêu con do đạo diễn Khương Ngọc sáng tác, qua giọng hát của Ái Phương, lại khắc họa tâm tình của “người bà”. Từng câu hát như lời thủ thỉ buông lơi, chan chứa bao kỳ vọng và yêu thương dành cho đứa cháu bé bỏng: “Mong con hạnh phúc từng giờ, từng phút vì đời không như con ngỡ”. Trong bài hát, hình ảnh người bà hiện lên mộc mạc mà đầy che chở: dù ngoài kia có giông bão, thì “Nếu sống quá khó, về ngoại nấu cơm” — nơi bà luôn đợi cháu, chăm sóc bằng những điều bình dị nhất.
Sự kết hợp giữa hai ca khúc mang hai góc nhìn bà – cháu đã góp phần làm nổi bật chủ đề tình thân xuyên suốt của bộ phim. Những bản nhạc không chỉ làm nền mà còn trở thành “người kể chuyện” song hành, truyền tải cảm xúc sâu sắc về tình yêu thương khó nói thành lời đối với “người mẹ thứ hai” – bà ngoại.
Cục vàng của ngoại là mảnh ghép ký ức của nhiều người Việt, gợi lại tuổi thơ được bao bọc trong vòng tay bà. Có những đứa trẻ từng giận dỗi vì nghĩ mình bị thiên vị, để rồi khi trưởng thành mới nhận ra tất cả đều bắt nguồn từ tình yêu thương vô điều kiện. Với cách kể chuyện mộc mạc, nhiều chi tiết “rất Việt”, tác phẩm không chỉ khơi dậy hoài niệm mà còn phản ánh tinh tế cách các thế hệ trước nuôi dạy và gìn giữ gia đình.
×



































Speak Your Mind