Đêm khuya xem Sex Education, cảnh Otis lặng lẽ nhìn bức ảnh cũ của cha như một nhát dao cùn cứa vào tim tôi. Xem được nửa phim, tôi ngồi sụp xuống sàn, khóc nức nở, nhớ đến con trai tôi. Ngày xưa con cả ngày chạy theo đuôi tôi gọi “bố ơi” với đôi mắt lấp lánh, giờ đây lại lầm lì, tránh mặt tôi như người xa lạ. Tôi từng nghĩ chính những cám dỗ bên ngoài đã “hủy hoại” con, cho đến khi bộ phim này khiến tôi nhận ra: Người thực sự đẩy con ra xa không ai khác, chính là tôi – người cha luôn tự cho rằng mình làm mọi thứ là vì muốn tốt cho con.
Con trai tôi hồi nhỏ rất ngoan, được điểm 10 sẽ chủ động đưa bài kiểm tra cho tôi xem, cuối tuần cùng tôi đi câu cá, luôn kể chuyện vui ở trường. Nhưng khi lên cấp 3, con như biến thành một người khác, về nhà là đóng cửa phòng, mặc quần áo rộng thùng thình, để tóc dài. Tôi cho rằng con bị “bạn xấu” lôi kéo, trong lòng vừa lo vừa giận.
Có lần, tôi tìm thấy một cuốn truyện tranh trong cặp con, liền xé toạc ngay trước mặt và mắng con “không học hành gì cả”. Thằng bé đỏ hoe mắt, giải thích rằng “Đó là cách con thư giãn”, nhưng tôi cho rằng đó chỉ là cái cớ, còn tát con một cái. Từ đó, con không còn chủ động nói chuyện với tôi nữa.
Sau này, con trai thi đại học không tốt, không đậu vào trường danh giá như tôi kỳ vọng. Tôi ép con ôn thi lại, nhưng con nói muốn học trường nghề để làm thợ sửa xe. Tôi mắng con “vô tích sự”. Tối hôm đó, con thu dọn đồ đạc rời nhà, để lại mẩu giấy: “Con không muốn sống vì kỳ vọng của bố nữa”.
Tôi luôn trách con không hiểu chuyện, cho đến khi xem Sex Education và thấy câu chuyện của bố Adam – người luôn ép Adam trở thành vận động viên xuất sắc, nhưng chẳng bao giờ quan tâm đến suy nghĩ của con, khiến Adam trở nên nổi loạn và tự ti. Khi Adam hét lên: “Bố chẳng bao giờ quan tâm con muốn gì!”, tôi giật mình nhớ đến ánh mắt uất ức của con trai khi tranh cãi với tôi. Tôi mới bàng hoàng nhận ra, mình chẳng khác gì bố của Adam, áp đặt kỳ vọng lên con mà chưa từng hỏi con thực sự muốn gì.

































Speak Your Mind