Khi xem phim Sex Education, tôi đã bật cười khi xem đến cảnh Otis nói câu này: “Everyone has bodies, right? It’s nothing to be ashamed of”. (Ai mà chẳng có cơ thể, đúng không? Có gì phải xấu hổ đâu).
Câu nói nghe tưởng đơn giản, nhưng lại khiến tôi chững lại thật lâu. Giữa bộ phim ngổn ngang những câu chuyện tuổi mới lớn, đầy rắc rối, Otis, cậu bé vụng về nhưng thấu hiểu nói ra một điều tưởng ai cũng biết, nhưng không phải ai cũng thực sự tin. Tôi thì tin… sau rất nhiều năm không tin vào chính mình.
Hồi trẻ, tôi từng cực kỳ tự ti vì đôi môi dày và hơi tều. Trong thời buổi mà những gương mặt “V-line”, môi mỏng được coi là tiêu chuẩn đẹp, tôi lại thấy mình lạc lõng. Mỗi lần nói chuyện, tôi đều vô thức đưa tay che miệng. Chụp ảnh, tôi luôn chọn kiểu cười mím môi. Tôi từng ghét soi gương vì cảm giác “môi mình to quá”, “trông kỳ cục quá”.
Tôi nhớ có lần đi phỏng vấn xin việc, tôi hồi hộp đến mức vừa nói vừa dùng tập hồ sơ che miệng. Sau buổi đó, tôi chỉ nghĩ: “Nếu mình có đôi môi nhỏ hơn, chắc trông sẽ tự tin hơn biết mấy”. Đôi môi trở thành một nỗi ám ảnh, thứ mà tôi tin đã “kéo tụt nhan sắc” của mình suốt nhiều năm tuổi trẻ.



































Speak Your Mind