
Trở lại sau hơn 2 năm kể từ Đất rừng phương Nam, điều gì khiến Băng Di tạm xa màn ảnh lâu đến vậy?
Diễn xuất luôn là niềm đam mê lớn nên dù ba năm không đóng phim, hai năm không hoạt động showbiz, tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Trong thời gian đó, tôi giữ thói quen quan sát cuộc sống để tích lũy chất liệu. Khi trở lại, tôi dồn hết những gì có được vào nhân vật, nhưng cũng có chút áp lực vì muốn làm tốt hơn chính mình trước đây.

Sau 10 năm làm nghề, tôi hiểu khả năng của mình và tin rằng quyết định nhận vai từ đầu là chính xác. Tôi muốn thoát khỏi “cái khung” mà khán giả gắn cho mình – những vai đanh đá, phản diện – để hóa thân thành một nhân vật thật sự “đáng thương” theo đúng nghĩa.

Nhân vật Thương và Băng Di có điểm tương đồng nào không?
Vai Thương mang đến cho bạn nhiều áp lực đến mức phải “chữa lành” sau khi đóng máy. Bạn đã vượt qua như thế nào?
– Tôi rất thích vai Thương vì nhân vật có chiều sâu tâm lý. Cách cô ấy cãi mẹ xuất phát từ khao khát có một mái ấm sau nhiều lần tổn thương trong tình yêu và những thiếu hụt tình mẫu tử.
Suốt quá trình quay, tôi sống cùng Thương nên hy vọng khán giả sẽ thấy một nét diễn khác và không thất vọng. Tôi tin nhân vật này có thật ngoài đời, nên thường tự đối thoại với nhân vật để đào sâu cảm xúc.

Khi anh Khương Ngọc mời tham gia phim, tôi kể cho anh nghe về ký ức đẹp với ngoại và thật hạnh phúc khi một phần câu chuyện đó được đưa lên phim. Với tôi, nhân vật Thương mang theo cả sự tiếc nuối – những điều chưa kịp nói, chưa kịp làm.
Ngày trước, tôi từng nghĩ mình chưa đủ dù luôn được khen ngợi, cho đến khi một người anh nói: “Em hãy cứ là em”. Câu nói đơn giản ấy khiến tôi thay đổi. Giống như Thương trong phim, khi má Hậu nói: “Mình không thương mình thì ai thương mình”. Khoảnh khắc đó, nhân vật thay đổi – và tôi cũng vậy.
Khi phim vừa ra mắt, bạn cũng công bố kết hôn. Điều này có ý nghĩa thế nào với bạn?
– Kết hôn là điều nên làm cho mối tình kéo dài gần 10 năm của tôi. Lập gia đình nhưng tôi vẫn tiếp tục làm nghề. Hôn nhân là niềm vui, nhưng quan trọng là cả hai tôn trọng không gian riêng của nhau. Tôi không đặt kỳ vọng quá nhiều, mà để mọi thứ diễn ra tự nhiên, yêu và sống có trách nhiệm với nhau. Sự thay đổi lớn nhất chính là như lời má Hậu trong phim: “Mình phải thương mình”.
Cảm ơn Băng Di đã chia sẻ!
×






























Speak Your Mind