Gần 2 năm nay, căn nhà của tôi không có tiếng nói chuyện, chỉ có tiếng thở dài, tiếng gắt gỏng và tiếng lạch cạch của các trò chơi điện tử. Chồng tôi, một người thành đạt ngoài xã hội, ở nhà lại biến thành một ông bố cục cằn, khó tính, luôn nhìn con trai 15 tuổi bằng ánh mắt thất vọng.
Con trai tôi, Tùng, vốn là một đứa trẻ tình cảm, bỗng trở nên lầm lì, né tránh cha mẹ. Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi tôi phát hiện Tùng tự làm đau bản thân sau một trận cãi vã lớn với chồng. Chồng tôi, sau khi mắng con là “vô dụng”, “không có lòng tự trọng” vì trốn học đi chơi game, đã không hề biết rằng những lời lẽ đó đã gieo mầm bi kịch trong tâm hồn non nớt của con.
Chúng tôi, một cặp vợ chồng trí thức, đã tự biến mình thành những kẻ xa lạ trong chính ngôi nhà của mình. Chúng tôi ngừng giao tiếp, với nhau và với con. Chúng tôi tự nhủ “để mọi chuyện lắng xuống” nhưng thực chất là đang để vết thương ngày càng hoại tử.
Một đêm nọ, tôi tình cờ xem được bộ phim Sex Education. Ban đầu là vì tò mò, nhưng rồi tôi bị cuốn vào mối quan hệ phức tạp giữa Otis và mẹ cậu, bà Jean Milburn, một chuyên gia trị liệu tình dục.



































Speak Your Mind