Tôi có một cô con gái đang tuổi dậy thì, xinh xắn và hồn nhiên. Tôi luôn dạy con phải “ngoan ngoãn”, “dễ thương” và “tránh xa rắc rối”. Tôi nghĩ, giữ im lặng trước mâu thuẫn là cách tốt nhất để bảo toàn sự bình yên. Mãi đến khi xem Sex Education, tôi mới nhận ra sự im lặng đó nguy hiểm đến nhường nào.
Nhân vật khiến tôi ám ảnh nhất trong bộ phim này là Aimee Lou Wood. Cô bé vốn là thành viên của nhóm nổi tiếng, hoạt bát, nhưng đã trải qua một bi kịch: bị quấy rối trên xe buýt công cộng.
Cảnh phim đó gây chấn động không phải vì sự bạo liệt, mà vì sự lạnh lùng của những người xung quanh. Aimee, vì quá sốc và sợ hãi, đã đóng băng và không thể phản kháng. Những hành khách khác thì giả vờ không nhìn thấy, không ai can thiệp.
Tôi lặng người xem. Nỗi đau thể xác có thể lành, nhưng tổn thương tinh thần và cảm giác bất lực thì bám riết lấy Aimee. Cô bé không dám đi xe buýt nữa, luôn sống trong sợ hãi và cảm giác tội lỗi. Cô bé cố gắng che giấu, nhưng nỗi sợ hãi đó ngày càng hủy hoại cuộc sống của cô.


































Speak Your Mind