
– Thú thật, tôi đã quên hình ảnh “ông bố quốc dân” từ lâu rồi (cười). Khi làm phim, tôi buộc phải quên đi để tập trung hoàn toàn vào nhân vật mới. Nếu khán giả vẫn nhớ đến hình ảnh đó thì đó là một điều đáng mừng, nhưng bản thân tôi phải luôn hướng đến những vai diễn mới, những thử thách mới. Ở tuổi này, tôi không còn sợ mất hình ảnh nữa.
Với Khế ước bán dâunghệ sĩ Nhân dân Trung Anh đóng phim kinh dị. Cảm giác của ông thế nào khi tham gia thể loại phim này?

Ở tuổi không còn trẻ, ông có lăn tăn khi nhận lời một dự án phim có thể coi là thách thức?
– Tất nhiên là có. Phim này có nhiều cảnh quay đêm, có khi từ 4 giờ chiều hôm trước đến 5 giờ sáng hôm sau. Quay liền 5-6 ngày như thế thì cơ thể mệt mỏi là điều không tránh khỏi. Người trẻ còn có thể ngủ bù, chứ người lớn tuổi như tôi chỉ chợp được vài tiếng. Nhưng nghề này là vậy, nếu đã nhận thì phải cố gắng hết mình.

– Tôi thường tìm đọc, tìm hiểu càng nhiều tài liệu liên quan đến thời điểm lịch sử của tác phẩm càng tốt. Không phải lúc nào cũng có thể tìm được tất cả, nhưng biết càng nhiều sẽ giúp mình hiểu mạch cảm, nếp sống của nhân vật. Việc chuẩn bị đó không chỉ dành cho diễn viên, mà cả đạo diễn, biên kịch—ai cũng cần bổ sung để làm sao vai diễn thật hơn.
Mỗi thời đại có một hệ lễ nghi và văn hóa riêng, không thể bê nguyên xi từ nơi này sang nơi khác. Với khán giả đại chúng có thể không thấy khác nhiều, nhưng với chuyên môn – các nhà sử học, nhà nghiên cứu – sự chính xác là quan trọng. Ê-kíp phải nghiên cứu, tập luyện để đảm bảo tính văn hóa và tính lịch sử của vai diễn.
Điều gì khiến ông tâm đắc nhất ở một vai diễn phản diện?
– Tôi thích vai ông Tri trong Khế ước bán dâu bởi cái cách nhân vật phản diện được tạo nên – vừa đời thường, vừa ẩn chứa bài học sâu sắc. Nhân vật mang những suy nghĩ rất “người”, rất thật. Khi đánh đổi nhân tính để đổi lấy của cải, quyền lực, thì cái giá phải trả là vô cùng lớn. Tôi nghĩ nhân vật khiến khán giả sẽ không chỉ xem phim để sợ, mà còn để suy ngẫm về lòng tham, về sự mất mát trong chính con người mình.
Phim điện ảnh và truyền hình đòi hỏi diễn xuất và ngôn ngữ riêng. Ông có gặp khó khăn gì
Ở phim truyền hình, mình có thể nói dài, thoại nhiều. Còn phim điện ảnh, mỗi cảnh là một lát cắt, một điểm nhấn. Cách diễn phải tiết chế nhưng sâu sắc. Tôi xem đây là một bài học lớn về nghề.
×































Speak Your Mind